Chương 16: Ngại ngùng
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Hai người cùng nhau ra ngoài, có tài xế riêng đang chờ, đây là lần đầu tiên Giản Dật theo Trang Yến Hành đi làm.
Vừa lên xe cậu đã không nhịn được bắt đầu ngáp.
Cả người Giản Dật mềm như bông, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ có hơi hối hận rồi.
Tối hôm qua không ngủ đủ giấc, vất vả lắm mới được nghỉ, cậu không ở nhà đánh một giấc ngon lành mà đi theo Trang Yến Hành làm cái gì không biết.
Đúng là tự làm tự chịu.
“Mệt thì ngủ một chút đi.” Trang Yến Hành ngồi bên cạnh cậu, nhắc nhở nói.
Giản Dật quay đầu, nhìn về phía Trang Yến Hành, thuận miệng đáp lại, sau đó nhắm mắt lại bắt đầu ngủ bù.
Ban đầu vốn dựa vào cửa sổ, sau đó ngủ không ngon, bị va đập tỉnh dậy một chút. Cậu dùng đôi mắt mơ màng nhìn cửa sổ, điều chỉnh vị trí một chút rồi ngủ tiếp, kết quả vẫn bị xóc nảy đến tỉnh lại, cuối cùng vẫn sáp vào người của Trang Yến Hành, tựa đầu lên vai của anh ngủ bù.
Rốt cuộc cũng êm ái, Giản Dật không lộn xộn nữa, cậu điều chỉnh tư thế sau đó thoả mãn rơi vào giấc ngủ.
Trang Yến Hành nhìn người đang tựa vào vai mình ngủ say, bộ dáng dựa dẫm thoải mái, đúng là không có chút phòng bị nào.
Giản Dật ngủ ngoan không ầm ĩ, nhan sắc tĩnh lặng khi nhắm mắt có chút làm người khác không rời mắt được. Ánh mắt Trang Yến Hành có chút dịu dàng, anh vô thức giơ tay, lúc bàn tay gần như chạm vào mắt Giản Dật liền dừng lại.
Nhưng cũng chỉ dừng lại một chút, cuối cùng vẫn không kiềm được đưa tay lên xoa xoa gương mặt gần trong gang tấc, ngón cái đặt lên cái má trắng nõn mềm mại của cậu chậm rãi vuốt ve.
Trong xe yên tĩnh, tấm ngăn che đi tầm nhìn của xài tế, không gian nho nhỏ này chỉ có hai người là anh và Giản Dật.
Con ngươi Trang Yến Hành rũ xuống, lông mi phủ xuống một lớp mờ mờ, che đậy tầm mắt.
Có đôi khi anh cảm thấy bản lĩnh của Giản Dật đúng là càng ngày càng lớn, quả thực có chút không biết sống chết.
Nghĩ đến đây, tay anh không khỏi niết mạnh hơn một chút, Giản Dật đang ngủ cảm nhận được liền nhăn mày, kéo kéo quần áo của Trang Yến Hành, trong miệng vô thức rì rầm vài tiếng.
Trang Yến Hành lại xoa xoa cho cậu.
Nhìn đôi lông mày đã giãn ra của cậu, anh mới thu tay về.
Tuy hai người không cách nhau bao nhiêu tuổi, nhưng Trang Yến Hành vẫn luôn cảm thấy Giản Dật nhỏ tuổi, vẫn còn là con nít, cho đến khi cậu nhận được lá thư tình đầu tiên lúc học trung học phổ thông.
Từ lúc đó, anh mới đột nhiên ý thức được, Giản Dật đã trưởng thành, cơ thể đã hoàn toàn nảy nở, trở thành người trong mộng của biết bao nhiêu thiếu nam thiếu nữ rồi.
Anh không phủ nhận thứ tình cảm trong sâu trong lòng mình, dùng học tập làm cái cớ để áp xuống tình cảm cùng dục vọng ngây thơ thời niên thiếu.
Nhưng sau khi Giản Dật lên đại học, có thể thấy tâm tư của cậu về yêu đương lại bắt đầu lung lay.
Như vậy cũng được.
Nếu đã muốn yêu đương, vậy thì yêu đương với anh đi.
___
Trên đường đi Giản Dật ngủ rất ngoan, sau khi đến nơi, người vẫn chưa tỉnh lại, xem ra tối hôm qua thật sự không ngủ ngon rồi.
Vậy mà còn cố tình muốn đi theo.
Vách ngăn đã được hạ xuống, tài xế thấy Trang Yến Hành không có động tác gì, hỏi một câu: “Có cần đánh thức cậu ấy không ạ?”
“Không cần, cho em ấy ngủ đi, chú và Giản Dật ở trong xe chờ tôi, nếu em ấy tỉnh lại muốn tìm tôi thì có thể đưa em ấy đến đó.”
Trang Yến Hành phân phó xong thì rũ mắt, anh cẩn thận đỡ Giản Dật, nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng rồi ngả ghế xe xuống để cậu dựa vào, sau đó từ sau xe lôi ra một cái chăn đắp lên người cậu.
Sau khi làm xong hết, Giản Dật vẫn đang ngủ say, không có dấu hiệu nào là muốn tỉnh lại, lúc này Trang Yến Hành mới cởi dây an toàn của mình, mở cửa xuống xe.
Giản Dật ngủ không biết bao lâu, cả người mơ mơ màng màng, khi mở mắt trong lúc nhất thời còn chưa nhận ra mình đang ở đâu, chỉ theo bảng năng nhích nhích người, vừa duỗi tay ra đã phát hiện tấm chăn đắp trên người.
Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, rồi xốc chăn lên, sau đó ngồi dậy, mơ màng nhìn nhìn một chút, rốt cuộc cũng nhớ ra mình đang ở đâu, nhưng không thấy bóng Trang Yến Hành, chỉ thấy tài xế ngồi phía trước.
Giản Dật nhăn nhăn mày, hỏi người duy nhất trong xe: “Cháu ngủ bao lâu rồi ạ?”
Tài xế đáp: “Một tiếng rồi.”
“Lâu vậy sao?” Giản Dật có chút bất ngờ, cậu tưởng mình chỉ ngủ gật chút thôi, ai ngờ thật sự đánh một giấc trên xe luôn.
“Trang Yến Hành đâu rồi ạ?”
Đối phương vậy mà lại bỏ cậu trên xe.
“Đã đi trước rồi, ngài ấy thấy cậu ngủ say, không nhẫn tâm đánh thức nên kêu tôi ở trên xe đợi cậu, nếu cậu tỉnh thì tôi có thể đưa cậu tới chỗ ngài ấy.” Tài xế nói.
“Vậy đưa cháu qua đó luôn đi.”
Giản Dật nghĩ ngồi một mình trên xe sẽ rất nhàm chán, nhưng lúc đó cậu còn chưa tưởng tượng được đi xem Trang Yến Hành bàn chuyện làm ăn có lẽ còn nhàm chán hơn.
Tài xế dẫn cậu đến chỗ Trang Yến Hành, bây giờ Giản Dật mới phát hiện, đây là một công ty quy mô thoạt nhìn cũng không lớn, nhân viên bên trong toàn là người trẻ tuổi, không biết có thứ gì hấp dẫn được Trang Yến Hành, Giản Dật có hơi tò mò.
Khi đi qua khu vực văn phòng nhỏ, lập tức thu hút được rất nhiều ánh mắt, nhưng vì cậu là người được tài xế của Trang Yến Hành đích thân đưa đến, nên cũng không có ai ngăn cản.
Giản Dật tò mò đánh giá bọn họ, bọn họ cũng tò mò đánh giá Giản Dật.
Hai người đi đến văn phòng của tổng giám đốc, gõ cửa, bên trong vang lên một tiếng vào đi ngắn gọn, Giản Dật chưa đợi tài xế phản ứng đã trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Trong văn phòng có hai người đang ngồi, một là Trang Yến Hành, người còn lại có lẽ là sếp lớn của nơi này, nhìn mặt rất trẻ tuổi, chắc cũng không lớn hơn Trang Yến Hành bao nhiêu, thấy cậu tiến vào ánh mắt anh ta có hơi nghi hoặc, trong ánh mắt mang theo vài phần dò hỏi nhìn về phía Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành thì lại cực kỳ bình tĩnh, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, nói: “Lại đây ngồi.”
Giản Dật đi qua, đứng bên người Trang Yến Hành, lại nhìn thoáng qua người đàn ông trước mặt, Trang Yến Hành giới thiệu: “Đây là Tạ Nguyên, chủ tịch của tập đoàn Khải Minh.”
“Xin chào.” Tạ Nguyên cười chào hỏi, anh có hơi ngạc nhiên, tuy chưa từng gặp Giản Dật nhưng anh có thể nhìn ra được quan hệ của hai người có vẻ rất thân mật.
Anh ta chưa quen biết Trang Yến Hành bao lâu, nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh cũng đã quen, nhưng chưa thấy một mặt dịu dàng như thế này bao giờ.
“Xin chào.” Giản Dật hơi gật đầu, lại hỏi Trang Yến Hành: “Hai người xong rồi à?”
“Còn muốn nói thêm vài chuyện, ngồi chờ anh một chút.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật tự đòi đi theo, tất nhiên cũng không phàn nàn, cậu gật gật đầu, trực tiếp ngồi xuống kế bên Trang Yến Hành, một lúc sau, có người mang cà phê vào.
Giản Dật không quá yêu thích món này nên cũng không động vào, Trang Yến Hành đang trò chuyện với Tạ Nguyên về vài chuyện gì đó, cậu nghe cũng không hiểu lắm, cuối cùng chỉ có thể chán nản lấy điện thoại ra tắt âm lượng chơi game một chút, càng chơi càng chán, đồng hồ tíc tắc một cách chậm chạp.
Nhìn hai người này thì có vẻ cuộc trò chuyện sẽ kéo dài một lúc nữa, Giản Dật chờ đến mệt mỏi rã rời, trò chơi cũng đã chơi đến chán rồi, lâu lâu lại ngẩng lên nhìn bọn họ trò chuyện, ánh mắt giống như đang thúc giục hỏi, bàn xong rồi sao, có thể kết thúc chưa?
Tạ Nguyên một bên nhìn mà buồn cười, “Tôi cho người đem vào chút trái cây nhé?”
Nếu là Trang Yến Hành của lúc trước, thì sẽ phất tay lễ phép nói một tiếng không cần, nhưng lần này, Trang Yến Hành lại nói: “Làm phiền rồi.”
Tạ Nguyên nhướng mày, cười nói: “Việc nhỏ thôi mà, không phiền.”
Rất nhanh trái cây đã dược đưa vào, Giản Dật bắt đầu ăn trái cây trên bàn để giết thời gian.
Nếu biết chán như vậy, cậu đã không đi theo làm gì.
Chờ đến lúc bọn họ trò chuyện xong đã gần giữa trưa, Tạ Nguyên nhìn nhìn thời gian, đề nghị: “Cùng ăn một bữa cơm đi.”
Trang Yến Hành còn chưa nói gì, Giản Dật bên này đã nhạy bén nghe được, lập tức gật đầu cái rụp: “Được thôi.”
Trang Yến Hành: “......”
Anh nhìn Giản Dật, không nói gì.
Giản Dật đáp ứng nhanh như vậy, anh cũng không từ chối nữa.
Tuy hai người không quá thân quen nhưng Tạ Nguyên dùng góc nhìn thứ ba, vẫn cảm giác được Trang Yến Hành đối xử với Giản Dật rất khác biệt, vừa dung túng lại cưng chiều.
Lúc đứng dậy, Trang Yến Hành dắt lấy tay Giản Dật, cả người cậu theo bản năng khựng lại, cậu có hơi sửng sốt một chút nhìn về phía, Trang Yến Hành lại không nói gì, chỉ còn lại một mình Giản Dật xấu hổ, thân thể cũng trở nên cứng đờ, nhưng vì lời nói lúc trước mà không tiện rút tay lại, chỉ có thể ngại ngùng đi theo Trang Yến Hành.
Còn Tạ Nguyên một bên chỉ cười cười không nói, có vài thứ nhìn thôi là hiểu rồi.
Bây giờ trong đầu Giản Dật chỉ có tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi đang làm gì thế này?
Ba người cùng đi ăn trưa, từ khi nhìn ra quan hệ của hai người có chút không bình thường, Tạ Nguyên cũng chiếu cố Giản Dật hơn hẳn, dứt khoát gạc công việc qua một bên, bữa ăn thật ra còn khá vui vẻ, chỉ là Giản Dật vẫn có hơi không hiểu, tại sao Trang Yến Hành lại chú ý đến công ty nho nhỏ này.
Mặc dù Tạ Nguyên là một người từ tế…….
Trên đường về, Giản Dật không nhịn được nhìn nhìn Trang Yến Hành, trong đầu một bên nghĩ cách làm Trang Yến Hành thấy khó mà lui, một bên thì nhớ đến dáng vẻ Trang Yến Hành khi làm việc.
Ngày nào người này cũng sống cuộc sống nhàm chán như vậy sao?
“Làm sao vậy? Lúc đầu đòi đi cho bằng được, bây giờ hối hận rồi à?” Trang Yến Hành thấy Giản Dật vẫn luôn nhìn mình, vì thế hỏi một câu.
Giản Dật bĩu môi: “Chán như vậy, làm sao anh chịu được hay thế.”
“Vậy làm gì thì không chán?” Trang Yến Hành hỏi.
Câu này hỏi cho Giản Dật cứng họng, cậu không muốn bàn về cái này, cũng chán muốn chết.
“A Hành, em nghe nói các cặp đôi khác yêu đương đều đi hẹn hò, chúng ta tuần sau cũng đi hẹn hò đi, dù sao anh cũng biết thời khoá biểu của em rồi, cũng biết ngày nào em rảnh mà.” Giản Dật vờ như thuận miệng nói ra.
Nếu không thì nhìn vào tình hình hiện tại, cậu cảm thấy không có bước đột phá nào, đừng nói Trang Yến Hành, bây giờ chính cậu chỉ cần nắm tay tiếp xúc thân mật một chút đã cảm thấy đỏ hết cả mặt.
Nếu không nghĩ ra cách khắc phục, sau này làm sao có thể tiếp tục?
Trang Yến Hành biểu cảm có hơi cứng đờ một chút, sau đó cũng đáp ứng cậu: “Được thôi.”
Comments