Chương 15: Yêu đương?
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Sau khi Trang Yến Hành rời đi, chỉ còn lại Giản Dật sống không còn gì luyến tiếc nằm trên giường.
Rốt cuộc là không đúng chỗ nào, tại sao mọi chuyện lại có thể đi lệch hướng như vậy chứ?
Trang Yến Hành làm sao có thể chấp nhận yêu đương cùng cậu chứ?
Đúng là hơi quá rồi.
Cứu mạng, sau này bắt cậu đối mặt với Trang Yến Hành kiểu gì đây!
Tưởng tượng đến đây, Giản Dật tuyệt vọng như muốn phát cuồng, bây giờ cậu chỉ muốn đóng gói đồ lên núi ở thôi.
Ngày mai phải làm sao bây giờ, hai người sớm chiều ở chung, chuyện này cmn quá xấu hổ.
Đây chắc chắn là ác mộng, chắc chắn là cậu đang nằm mơ!
Giản Dật buông xuôi nhắm hai mắt.
Một lúc sau, cậu lại lần nữa mở mắt, không thể tự lừa mình dối người được nữa, dù sao cũng phải chấp nhận sự thật, cậu duỗi tay cấm lấy điện thoại, bắt đầu báo tin cho Vạn Sanh.
Vạn Sanh bên kia tất nhiên cũng đang đợi cậu cập nhật, cậu vừa nhắn là đã trả lời ngay.
Vạn Sanh: Sao rồi sao rồi? Thành công rồi sao?
Giản Dật: ……
Cậu gửi cho Vạn Sanh một chuỗi dấu ba chấm.
Vạn Sanh: ?
Vạn Sanh: Làm sao vậy? Cậu vẫn chưa nói với anh ta à?
Giản Dật: Nói rồi.
Giây sau Vạn Sanh đã gọi qua, đại khái là ghét bỏ Giản Dật nhắn tin quá chậm.
Giản Dật nhận cuộc gọi, liền nghe được âm thanh truyền qua: “Cậu làm sao vậy? Anh ta nổi giận rồi à? Thì cũng không trách được……Chúng ta làm như vậy đúng là có hơi quá đáng.”
“Không có, anh ấy đồng ý rồi.”
Vạn Sanh bên kia còn đang suy nghĩ cách an ủi Giản Dật, tâm trí lập tức bị câu này của Giản Dật cắt ngang, theo đó đầu óc cậu ta cũng trở nên chết máy.
“Hả? Cậu nói gì cơ?”
Phản ứng của cậu ta bây giờ cũng giống với Giản Dật lúc trước y như đúc.
“Tớ nói là, anh ấy đồng ý làm bạn trai của tớ rồi.” Giản Dật bây giờ đang muốn phát điên lên.
“Vãi……” Đầu của Vạn Sanh cuối cùng cũng chập mạch hẳn luôn.
“Cậu nói xem, có phải anh ấy bị tớ chọc điên rồi không?” Giản Dật chỉ có thể nghĩ ra khả năng đó.
Vạn Sanh im lặng, không nói gì, qua một lúc lâu mới thử mở miệng: “Không phải, tớ phải xác nhận với cậu một chuyện, cậu chắc chắn là anh ta không thích cậu từ trước rồi chứ?”
“Sao có thể?” Giản Dật giống như nghe được truyện cười của năm, giọng nói to gấp đôi.
Vạn Sanh cũng nghĩ lố quá rồi, Trang Yến Hành thích cậu á? Cái này mà cũng dám nghĩ thì hay thật rồi.
“Không phải……cậu bình tĩnh một chút, việc nào ra việc đó chứ, nếu không thì tại sao anh ta lại đồng ý được, chẳng phải là quá kì lạ sao?”
“Ai mà biết được chứ?”
Cậu mà biết thì còn ở đây tám nhảm với cậu ta làm gì chứ?
Vạn Sanh: ”……”
Cậu có thể tưởng tượng được tâm tình bây giờ của Giản Dật, chắc là so với lúc trời sập cũng chả khác nhau là bao.
Giản Dật sợ Vạn Sanh lại phát huy tài năng suy diễn của mình, đi trước một bước giải thích: “Trang Yến Hành có người thích rồi.”
“Ồ……” Câu này đúng là đã thổi bay giả thuyết kia của Vạn Sanh, cậu ta rơi vào im lặng một lúc, một lúc sau mới mở miệng nói: “Anh ấy có người thích rồi, vậy mà còn đồng ý thành đôi với cậu, Giản Dật, tớ cảm thấy Trang Yến Hành này thật sự rất quan tâm tới cậu đấy.”
“Cái gì cơ?”
Giản Dật ngốc luôn.
“Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, anh ta vẫn luôn quản thúc cậu, hẳn là cũng xem cậu như em trai mà đối xử, cậu xem, bất ngờ tỏ tình như vậy, anh ta không tức giận với cậu, cũng không mắng cậu, càng không cảm thấy ghê tởm mà rời bỏ cậu, ngược lại còn đồng ý xuống nước, chắc chắn là anh ta rất lo lắng cho cậu.”
“Chỉ có thể thật sự quan tâm tới cậu, mới có thể bỏ qua cảm xúc của bản thân, tìm cách để xử lý chuyện của cậu trước.”
Giản Dật tỏ vẻ không hiểu: “Nên đây là cách anh ấy chọn?”
Tại sao cậu cảm thấy Vạn Sanh càng ngày càng không đáng tin?
“Chứ không thì sao? Trực tiếp từ chối cậu, sau đó còn dạy đời cậu à? Lỡ đâu từ chối cậu rồi sau đó cậu nghĩ quẩn thì phải làm sao? Hoặc là, sợ cậu bị từ chối rồi ra ngoài tuỳ tiện tìm người khác thì sao? Chi bằng xuống nước, vừa có thể trấn an cậu, vừa có thể chậm rãi dẫn đường.
Ở trong mắt Vạn Sanh, Trang Yến Hành là một người đàn anh gương mẫu cùng với thành tích ưu việt, đương nhiên, quản Giản Dật sẽ khắt khe hơn một chút, đặc biệt là cái cảm giác áp bức từ trên xuống dưới, cậu cũng có hơi sợ vị đàn anh này.
Nhưng mà cách anh ta đối xử với Giản Dật thì không thể chê vào đâu được.
Đây cũng là dựa vào phản ứng của Trang Yến Hành để cho ra một giả thuyết hợp lý.
Giản Dật im lặng, Vạn Sanh vừa nói như vậy, trong lòng cậu lại bắt đầu cảm thấy ngại ngùng, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Cậu đánh giá anh ấy cao quá rồi đó, Vạn Sanh tớ thấy trong mắt cậu Trang Yến Hành như được áp cho mười lớp filter vậy.”
“Được rồi, vậy thì cậu đi mà giải thích hành động của anh ta đi? Không thích cậu, cũng không lo lắng cho cậu, chẳng lẽ là để trêu đùa cậu sao? Đàn anh Trang có vẻ không giống loại người này đâu.”
Giản Dật im lặng không nói, tất nhiên cậu biết Trang Yến Hành không phải loại người này, anh có thể bóp chết cậu như bóp chết một con kiến, đâu cần phải trêu đùa với cậu làm gì.
“Được, vậy cậu nói xem hiện tại phải làm sao bây giờ?” Giản Dật ngồi ở đầu giường, hai tay ôm đầu gối, một tay cầm điện thoại, tay kia thì dùng ngón tay di chuyển lung tung trên ga trải giường,
“Không thì chúng ta nói thật với anh ấy đi, tuy rằng đàn anh có hơi nghiêm khắc với cậu chút, nhưng anh ta cũng quan tâm cậu đến vậy, chúng ta trêu chọc anh ta như thế cũng không tốt lắm.” Vạn Sanh nói.
“Nói thật á? Cậu điên rồi à? Tớ đi chết luôn bây giờ đây!”
Nghe được lời này, Giản Dật nháy mắt ngồi bật dậy, giọng cũng to hơn mấy phần, cũng may là phòng này cách âm tốt, nếu không thì Trang Yến Hành ở trong phòng còn nghe được.
“Vậy bây giờ cậu muốn sao?” Vạn Sanh hỏi.
“Dù sao tớ cũng không nói thật đâu, chắc chắn tớ phải tìm cách dọn ra ngoài.” Giản Dật nói.
Bất kể Trang Yến Hành nghĩ như thế nào, cậu cũng không muốn sống chung nữa đâu, đã đi đến nước này rồi ai lại muốn bỏ cuộc chứ.
Thấy thái độ Giản Dật kiên định như vậy, Vạn Sanh lại nghĩ ra một phương án khác: “Vậy thì làm cho anh ta thoái chí đi.”
“Cậu nói rõ xem nào.” Giản Dật nói, giọng mềm đi vài phần.
“Anh ta cũng không có khả năng thật sự muốn yêu đương với cậu, lúc trước cậu nói anh ta có thói quen ở sạch, nửa đêm còn đem cậu đá ra khỏi phòng, vậy cậu chỉ cần thể hiện chút tiếp xúc thân mật, thể hiện ham muốn ấy ấy, đến khi nào anh ta không chịu nổi thì thôi.”
Giản Dật: “......”
Tưởng tượng tới cảnh lúc trước bị Trang Yến Hành ném ra ngoài, Giản Dật có chút do dự: “Chỉ có mỗi cách này thôi sao……”
“Nếu cậu có biện pháp tốt hơn thì nói đi.” Vạn Sanh nói.
Giản Dật cúi đầu, cả người hoàn toàn ũ rũ.
Cậu chán nản lên tiếng: “Tớ biết rồi.”
“Cố lên, tớ tin là cậu làm được mà!”
Vạn Sanh ở đầu bên kia cổ vũ cậu.
Giản Dật mếu máo, không biết đây có tính là tự bê đá đập chân mình hay không, cậu cúp điện thoại, ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn lên trần nhà.
Còn chưa biết ngày mai phải làm sao để đối mặt với Trang Yến Hành mà không xấu hổ đây, bây giờ lại bắt cậu chủ động bày tỏ tình cảm của cậu đối với Trang Yến Hành nữa.
Càng nghĩ trong lòng Giản Dật càng cảm thấy tuyệt vọng.
Chuyện này có khả năng sao?
Không có khả năng.
Không phải chỉ có Trang Yến Hành chịu không nổi, chính cậu còn không chịu nổi đây. Chuyện này không còn là một cuộc cãi vã nhỏ thông thường nữa.
Đặc biệt còn tròng lên một lớp vỏ bọc tình cảm nữa, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy xấu hổ, Trang Yến Hành còn chưa sợ mà chính cậu đã nổi da gà đầy người.
___
Sáng ngày hôm sau, Giản Dật cả người uể oải ỉu xìu, có lẽ là cả đêm hôm qua ngủ không ngon lắm.
Cậu vốn muốn đợi Trang Yến Hành ra khỏi nhà trước rồi mới ra ngoài, ít nhất có thể tránh người, nhưng lại nghĩ đến lời của Vạn Sanh, trốn tránh không giải quyết được vấn đề, xấu hổ thì cứ cho xấu hổ đi, trước tiên phải làm quen trước đã.
Nhưng khi hai người thật sự gặp nhau ở phòng khách, Giản Dật mới biết được, hình như còn ngượng ngùng hơn cả cậu tưởng tượng, ngón chân cậu co duỗi đến sắp mòn đế giày, nhưng vẫn không dám nhìn Trang Yến Hành lấy một cái.
Ngược lại Trang Yến Hành vẻ mặt bình tĩnh, không khác gì ngày thường: “Đã tỉnh ngủ chưa?”
Giản Dật: “Dạ rồi……”
Giọng cậu ngượng ngùng, ngữ khí cũng mơ hồ.
“Vậy ăn bữa sáng đi.” Trang Yến Hành nói.
“......Vâng.” Cậu không hiểu tại sao Trang Yến Hành lại không xấu hổ, hoàn toàn không giống vừa mới được người khác tỏ tình, càng nhìn càng thấy lời nói của Vãn Sanh hợp lý.
Có lẽ trong mắt Trang Yến Hành, lời tỏ tình của cậu chỉ giống như trẻ con đùa giỡn, căn bản không để trong lòng, đồng ý hẹn hò với cậu chỉ là để ổn định cậu thôi.
Nghĩ như vậy, Giản Dật mới thả lỏng một chút.
Cậu đi theo Trang Yến Hành ra nhà ăn, đi phía sau anh, vừa nhìn mới để ý hôm nay anh mặc một bộ tây trang đen nhìn có vẻ hơi sang trọng, cậu theo bản năng hỏi một câu: “Anh ra ngoài à?”
“Ừm, có chút việc muốn xử lý.”
Trang Yến Hành một bên trả lời, một bên kéo ghế dựa trên bàn ăn cơm ra ngồi xuống, Giản Dật cũng ngồi xuống trước mặt anh, hai người đối mặt ăn bữa sáng, Giản Dật cuối đầu ăn thức ăn, hiếm khi mà yên tĩnh.
Nhưng vì chỉ chăm chú vào đồ ăn kết quả bữa sáng đã bị cậu chén sạch trong tích tắc, còn Trang Yến Hành ở bên kia vẫn còn đang chậm rãi ăn đồ của mình, Giản Dật càng xấu hổ hơn, cậu cũng không thể đứng dậy bỏ chạy ngay bây giờ được.
Có lẽ nhìn Giản Dật quá mất tự nhiên, Trang Yến Hành vừa ăn bữa sáng, hỏi một câu: “Hôm nay không có tiết?”
“Không có.” Giản Dật trả lời thật lòng, rõ ràng anh nhớ thời khoá biểu của cậu còn rõ hơn cậu nữa, có cái gì mà hỏi.
“Không rủ bạn ra ngoài chơi à?” Trang Yến Hành thoạt nhìn như đang chủ động tìm đề tài nói chuyện phiếm với cậu.
“Không muốn ra ngoài.” Giản Dật trả lời.
“Ở nhà nghỉ ngơi cũng được, trưa nay anh về, em có muốn ăn gì không?”
Trang Yến Hành vẫn không khác gì với lúc trước, Giản Dật trò chuyện với anh một lúc cũng dần thả lỏng: “Ăn gì cũng được.”
Nói xong, Giản Dật có chút do dự, vất vả lắm mới đỡ xấu hổ hơn một chút, cậu không biết có nên nhắc về chuyện tối hôm qua hay không, đối phương vẫn cư xử như bình thường, cũng không chủ động đề cập đến chuyện đó.
Nhưng như vậy là xong rồi sao? Giản Dật vẫn còn nhớ thương việc chuyển ra ngoài, và khi nghĩ đến chuyện đó, cậu quyết định không quan tâm nữa.
Cậu thử mở miệng hỏi Trang Yến Hành: “À…..anh Yến Hành, chúng ta hiện tại…là gì của nhau vậy?”
Trang Yến Hành dừng động tác ăn bữa sáng, nhìn về phía Giản Dật, anh nghĩ rằng Giản Dật sẽ dừng đùa giỡn sau thái độ của anh, dù sao thì lúc gặp mặt buổi sáng, nhìn cậu như con chim cút hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống vậy, không nghĩ tới Giản Dật cũng lớn gan phết.
“Em nghĩ sao?” Trang Yến Hành hỏi lại một câu.
Giản Dật đâu có biết, nếu biết thì cậu hỏi làm gì?
Trong lúc nhất thời không biết Trang Yến Hành có ý gì, cậu đành phải cẩn thận nhìn mắt anh, thăm dò nói: “Người yêu?”
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt sâu không đáy kia hiện lên một tia kích động, rồi lại bị sự bình tĩnh bao trùm, Trang Yến Hành chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú Giản Dật, bầu không khí yên tĩnh trong chớp mắt.
“Em thật sự muốn hẹn hò với anh?”
Giọng của anh có chút không giống bình thường, nhưng cậu không thể nói là không giống chỗ nào, tóm lại là âm thanh trầm thấp còn mang theo một phần nặng nề.
Như là đang nghiêm túc, cực kỳ nghiêm túc hỏi Giản Dật vấn đề này.
Nếu Giản Dật tinh tế hơn một chút thì cậu đã có thể nhận ra một tia khác thường đó, nhưng đáng tiếc, hiện tại cậu đang bị thứ khác thu hút.
Cậu có hơi do dự vì câu hỏi của Trang Yến Hành có vẻ quá nghiêm túc, nhưng có lẽ là do cậu còn có một phần sợ hãi đối với Trang Yến Hành, cậu nghĩ có lẽ đối phương chỉ đang tạo áp lực cho cậu mà thôi.
“Đúng vậy.” Giản Dật đè xuống nỗi sợ hãi theo bản năng, kiên định gật đầu, bây giờ cậu không thể nhận thua.
Trang Yến Hành không nói gì nữa, chỉ nhắc nhở một câu: “Em nghĩ kỹ rồi? Thật sự muốn yêu anh thì sau này chia tay sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”
Càng nói như vậy, Giản Dật càng cảm thấy Trang Yến Hành đang cố ý doạ cho cậu biết khó mà lui, hoặc là đang thử cậu.
Bởi vậy nên cậu mới không thể mắc mưu.
Vì thế Giản Dật cũng tươi cười, muốn đảo khách thành chủ, nhìn Trang Yến Hành: “Nói gì đấy? Lời này là em nói mới đúng, A Hành, anh phải nghĩ kĩ, anh đồng ý hẹn hò với em rồi thì sau này chia tay sẽ không dễ dàng vậy đâu nha.”
Trang Yến Hành thích dọa cậu đúng không? Thích thì chiều.
Nếu Trang Yến Hành biết khó mà lui, thì cậu có thể nhân cơ hội này dọn ra ngoài.
Cho nên là suốt quá trình này cậu cứ nhìn anh không chớp mắt.
Nhưng thật đáng tiếc, đối phương dập tắt luôn giấc mơ này của cậu rồi.
“Được, vậy thì từ hôm nay trở đi, chúng ta là người yêu.”
Giản Dật: “......”
Cậu bị Trang Yến Hành khơi dậy ý chí chiến đấu: “A Hành chút nữa anh đi đâu vậy, có thể mang em theo được không?”
“Đi thương lượng hợp tác mà thôi, nếu em không chê nhàm chán thì đi theo cũng được.” Trang Yến Hành nói.
“Được, vậy bây giờ em đi thay quần áo.” Giản Dật cười tủm tỉm gật đầu, rời bàn cơm, đứng dậy đi thay quần áo.
Comments