top of page

Chương 14: Em thích anh

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh, Giản Dật dự định đẩy nhanh tiến độ của kế hoạch, cậu không thể làm từng bước chậm rãi như Vạn Sanh nói được.


Vạn Sanh cũng biết, từ sau lần ở quán bar, Giản Dật đối với chuyện này liền trở nên cực kỳ cấp thiết.


Nói đến chuyện này, cậu cảm thấy rất có lỗi với Giản Dật, nếu không phải cậu đưa Giản Dật đi bar uống rượu thì họ cũng sẽ không bị Trang Yến Hành bắt tại trận rồi. Vậy nên cậu càng tích cực giúp đỡ dàn dựng kế hoạch hơn. 


Đương nhiên, kế hoạch của bọn họ vẫn không quá xuất sắc, nhưng nói chung là xài được.


Trong đầu Giản Dật chỉ có làm sao để ghê tởm Trang Yến Hành, viết vẽ lung tung trên bàn học, cực kỳ mất tập trung, đến nỗi lúc Trang Yến Hành từ cửa tiến vào cũng không phát hiện.


Cho đến khi đối phương duỗi tay đến trước mặt cậu cầm lấy tờ bài tập.


Giản Dật bị bàn tay đột nhiên xuất hiện dọa cho hoảng sợ, theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy Trang Yến Hành đang đứng trước mặt mình.


Cậu có chút chột dạ, sắc mặt thay đổi, sau đó lập tức nặn ra một nụ cười, “A Hành..anh vào khi nào thế?”


 Chuyện ở quán bar đã qua, Trang Yến Hành không truy cứu nữa.


Giản Dật muốn thực hiện kế hoạch nên cũng không tiếp tục giận dỗi Trang Yến Hành nữa, ngược lại sáng sớm hôm sau đã chủ động thành khẩn chạy đi tìm anh nhận sai, nhận sai xong liền thân mật gọi “A Hành”, sau đó đem cả người dán lên người Trang Yến Hành.


Giống như đã thay đổi 180 độ.


Trang Yến Hành không biết Giản Dật lại muốn quậy như thế nào, chỉ là, đối với việc này anh cũng không có ý kiến gì.


“Vừa vào, sao lại ngồi thừ người ra thế? Bài tập đã làm xong chưa?” Trang Yến Hành một bên cầm bài tập của cậu lên xem, một bên hỏi Giản Dật.


“Ừm….Viết xong rồi.”


Cậu nhìn đến bài tập về nhà nhìn như chó gặm của mình, ánh mắt Giản Dật hơi láo liên, nhưng nghĩ đến mục đích chính hôm nay của cậu không phải bài tập, Giản Dật lại bình tĩnh trong lòng. 


Cậu lặng lẽ nhìn Trang Yến Hành, đôi tay rũ xuống hơi nắm lại, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi, nhịp tim bắt đầu tăng tốc, cậu đang khẩn trương.


Tâm tư của Giản Dật lớn như vậy, Trang Yến Hành muốn bỏ qua cũng khó.


Anh cho rằng Giản Dật đang lo bị anh hỏi bài, nên lại đem bài tập về nhà trả cho cậu: “Tập trung học tập.”


“Ừm.” Giản Dật nhận bài tập.


Cậu vẫn khẩn trương, bài tập trong tay bị vò hơi nhăn, trong lòng vẫn không ngừng nghĩ nên tỏ tình với Trang Yến Hành như thế nào.


Ban đầu cậu cho rằng chuyện này rất đơn giản, cũng không biết vì sao, mỗi lần nhìn thấy Trang Yến Hành đều khiến cậu không nói nên lời.


“Em làm sao vậy?” Trang Yến Hành cũng để ý Giản Dật có hơi không tự, ánh mắt anh dừng lại trên tay Giản Dật, đối phương dường như có chút lo lắng.


Đây không phải lần đầu tiên anh kiểm tra bài tập của Giản Dật, bình thường trường hợp tệ hơn thế này đã gặp nhiều rồi, lúc đó Giản Dật cũng chỉ chột dạ một chút, sau đó sẽ bị anh phạt, rồi cậu lại tức giận nháo nhào mắng vài câu mà thôi. 


“Không, em không sao hết.” Giản Dật sợ bị phát hiện, vội vàng xua tay, sau đó quăng bài tập lên bàn.


Trang Yến Hành: “......”


Dáng vẻ chột dạ như vậy, còn nói là không sao.


“Được rồi, cất bài tập đi, hôm nay ngủ sớm một chút.”


Trang Yến Hành nói xong cũng không muốn làm phiền cậu nữa, xoay người chuẩn bị rời đi.


Giản Dật thấy người sắp đi mất, tay nhanh hơn não, theo bản năng túm chặt lấy anh.


Trang Yến Hành cảm thấy cổ tay mình bị nắm chặt, anh xoay người, một lần nữa nhìn về phía Giản Dật: “Còn việc gì sao?”


“Có.” Giản Dật hít sâu một hơi, tiếng trống trong lòng càng rộn rã hơn: “Em….”


“Làm sao?” Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, đợi cậu lên tiếng.


Giản Dật mắt đối mắt với Trang Yến Hành, dũng khí nãy giờ gom góp liền bay sạch, trong lòng cậu phẫn nộ hét lên: Tại sao một câu em thích anh cũng không nói được!


Nhìn Giản Dật ấp a ấp úng, Trang Yến Hành cũng nhăn mày, ngày thường lời nói của cậu sẽ không như thế này.

“Gần đây có phải bị áp lực không?” Trang Yến Hành hỏi.


“Cái gì?” Giản Dật còn đang xung đột nội tâm, bông nghe Trang Yến Hành hỏi một câu như vậy, biểu tình trên mặt liền ngây ngốc.


Nhớ đến những hành vi khác thường gần đây của Giản Dật, Trang Yến Hành chỉ có thể nghĩ ra khả năng này.


Giản Dật đột nhiên trở nên thân cận với anh, bắt đầu dính lấy anh hơn, nửa đêm bò lên giường anh đòi ngủ cùng, còn đi bar uống say với .


Nếu không phải có tâm sự, thì chính là có việc gì đó làm Giản Dật cảm thấy bất an, nên mới bắt đầu dính lấy anh.


Khi còn nhỏ cũng như thế này, Giản Dật bị doạ hoặc lúc cảm thấy không an toàn sẽ muốn được ở bên anh. 


Tuy rằng đúng là anh đối với cuộc sống đại học của Giản Dật nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng hai người không phải lúc nào cũng kè kè với nhau, vẫn có những chuyện anh không biết, mà cũng đừng mong Giản Dật sẽ kể.


Anh cũng mong rằng sau này có gì bất hoà cậu sẽ nói với anh, chứ đừng nói chuyện mập mờ muốn nói dối cho qua chuyện.


Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, nghĩ một lúc, đơn giản nói: “Về sau nếu muốn đi bar với bạn thì nói với anh một tiếng, anh sẽ giúp em đặt phòng, đừng lén đi là được.”


Nói xong, Trang Yến Hành dừng lại một chút, lại nói thêm một câu: “Hoặc là anh đi với em cũng được.”


Giản Dật muốn thư giãn, muốn đi bar chơi. Chỉ cần an toàn thì anh sẽ đồng ý, dù sau cậu cũng đã lớn rồi. 


Nhưng giống lần trước thì không được, lén anh đi bar chơi với bạn.


Giản Dật giống như nghe được thứ gì đó vô lý lắm, nhịn không được chớp chớp mắt, nghiêm túc nghĩ xem có phải mình đang gặp ảo giác hay không.


Trang Yến Hành, người luôn cấm cậu đi đến những nơi đó, lại đề nghị đặt phòng giúp cậu sao.


Đây vẫn là Trang Yến Hành sao?


Không bị ám đó chứ?


Thật kì quái, đêm nay Trang Yến Hành không giống bình thường, Giản Dật do dự không biết có nên tỏ tình hay không.


Một hồi lâu, cậu mới ngơ ngác nói một tiếng: “Cảm ơn anh.”


Nghe vừa ngại ngùng vừa không tự nhiên.


Sau khi nói xong, cậu bắt đầu cảm thấy không đúng.


Không đúng không đúng không đúng, cái này quá sai rồi!


Đối phương chỉ giúp cậu một ít chuyện nhỏ, miệng nói lời ngon ngọt một chút, mà cậu đã tự cảm động chính mình?


Giản Dật mày không thể kiên định một chút sao? Giản Dật trong lòng tự phỉ nhổ chính mình.


“Không còn sớm nữa, hôm nay ngủ sớm một chút đi.” Trang Yến Hành nói, trong giọng mang theo một ít dịu dàng cùng chiều chuộng khó phát hiện.


Anh định tìm thời gian đến gặp bạn của Giản Dật một chút, hỏi xem Giản Dật dạo này ở trên trường thế nào, có chuyện gì kì lạ hay không.


Mắt thấy Trang Yến Hành sắp phải đi, Giản Dật lại vội vàng nắm chặt cổ tay anh: “Đừng đi, anh từ từ, ở lại với em một chút đi, em còn có chuyện muốn nói với anh mà.”


Cậu ngửa đầu nhìn lên Trang Yến Hành, đôi mắt xinh đẹp không tự giác mang theo vài phần làm nũng chính cậu cũng không phát hiện, trông không hề giống như diễn.


“Ừm……” Lần này, Trang Yến Hành có hơi né tránh ánh mắt của Giản Dật, nếu không để ý kỹ sẽ không phát hiện ra.


Giản Dật tất nhiên không thấy biểu hiện của Trang Yến Hành. Sau khi thành công giữ người lại, cậu lại bắt đầu gom góp dũng khí. 


Dù có chuyện gì đi nữa, tối nay chắc chắn phải nói ra, bằng không cậu sợ rằng nếu lỡ mất cơ hội này thì về sau sẽ càng khó mở miệng hơn. 


Trang Yến Hành có thể cảm nhận được tay Giản Dật đổ đầy mồ hôi, anh nhìn Giản Dật, ít nhiều cũng có chút tò mò, rốt cuộc Giản Dật muốn nói gì với anh, mới có thể khẩn trương đến như vậy.


“Có chuyện gì……”


Không thành công thì thôi đi biệt xứ luôn vậy. 


Giản Dật ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn anh, dù tim đã đập như nổi trống vẫn gom đủ dũng khí nói ra: “Trang Yến Hành, em thích anh!”


Cuối cùng……Cậu cuối cùng cũng tỏ tình rồi!


Giản Dật nhẹ nhàng thở ra, có một loại cảm giác như đã trút được gánh nặng.


Lại cảm giác như trái tim đã muốn vọt ra khỏi cuống họng, cậu nhanh chóng dời mắt, cũng buông cái tay đang nắm tay Trang Yến Hành ra. Cậu không dám nhìn phản ứng của Trang Yến Hành, chỉ lẳng lặng chờ anh đáp lại.


Nhanh lên, từ chối cậu đi, sau đó làm ơn tránh xa cậu ra, Giản Dật thấp thỏm trong lòng, nhắm mắt vểnh tai lên đợi Trang Yến Hành nói.


Nhưng mà…Qua thật lâu sau, Giản Dật vẫn chưa nghe Trang Yến Hành có phản ứng gì. 


Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.


Sao lại thế này?


Giản Dật vốn đã lo lắng, sự im lặng của Trang Yến Hành càng làm tinh thần cậu căng chặt hơn, chẳng lẽ anh ấy không tin?


Trong lòng Giản Dật vốn đã chột dạ, giờ cậu càng cảm thấy nên làm gì đó để lời nói nghe chân thật hơn một chút, nhưng cậu không dám nhìn Trang Yến Hành, vì thế chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi nói: “ Lúc em nhận ra em có một chút cảm giác khác lạ đối với anh thì cũng rất bàng hoàng còn hy vọng chỉ là ảo giác. Em cũng đã thử thăm dò nhiều lần nhưng có lẽ là em thật sự thích anh.”


Dần dần, Giản Dật bắt đầu tìm được cảm giác, bắt đầu tiến vào trạng thái diễn: “A Hành, trong khoảng thời gian này em cảm thấy rất giày vò, cho nên đã rủ Vạn Sanh ra ngoài uống rượu, em không biết đối mặt với anh như thế nào, em biết, trong lòng anh chắc chắn rất ghê tởm đúng không, cho nên…..Em cảm thấy chúng ta nên……”


“Được, anh biết rồi.” Giản Dật còn chưa nói hết câu đã bị Trang Yến Hành bất ngờ đánh gãy.


“Hả?” Cảm giác da diết trong lòng vừa mới được ấp ủ xong đã bay biến sạch, lời nói của Giản Dật kẹt lại trong cổ, cậu theo bản năng ngẩng đầu, một lần nữa nhìn về phía Trang Yến Hành, nỗ lực muốn lặp lại câu vừa rồi: “Em biết trong lúc nhất thời chắc chắn anh không chấp nhận được, vì để tránh cho anh cảm thấy khó xử, em nghĩ em nên……”

“Không khó xử.”


Câu nói của Giản Dật lại bị cắt ngang một lần nữa.


Giản Dật: “???”


Cậu đem mấy cái lời thoại sến súa ở trong cổ họng nuốt xuống.


Trang Yến Hành sao lại phản ứng khác kịch bản như vậy? Sao cứ chặn họng cậu vậy chứ?


Cảm xúc mà Giản Dật vất vả ấp ủ đã sụp đổ, não cậu bắt đầu quá tải.


“Anh nói vậy là có ý gì?”


Không biết vì sao, trong lòng cậu luôn có một dự cảm xấu.


“Anh có thể hiểu em như thế này là đang tỏ tình anh?” Trang Yến Hành không trả lời cậu, mà hỏi lại một câu.


Giản Dật theo bản năng gật đầu: “Đúng vậy.”


Nếu không thì sao? Sau này anh có thể lắng nghe kỹ lúc em nói rồi hẵng hỏi được không? Giản Dật vô cùng bất mãn.


Trang Yến Hành gật đầu, như Giản Dật mong muốn, cuối cùng cũng cho cậu đáp án: “Được, anh đồng ý lời tỏ tình của em.”


Giản Dật bị lời này dọa đến kinh hãi tột độ, suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế.


Sao chuyện nãy khác với kế hoạch của bọn họ quá vậy?


“Không phải chứ…..Anh không cảm thấy em rất ghê tởm sao?” Giản Dật cố gắng cứu vớt.


“Không đâu, là anh đã nhìn em lớn lên.” Trang Yến Hành nói.


“Đúng vậy, chúng ta lớn lên từ nhỏ, anh có thể chấp nhận chuyện em trai anh yêu thầm anh sao?”


Giản Dật vẫn cố gắng nắm lấy tia hy vọng cuối cùng.


Trang Yến Hành nhìn cậu, nghiêm túc trả lời: “Giản Dật, anh không phải anh trai ruột của em, chúng ta không cùng huyết thống.”


Giản Dật sắp điên rồi……


Đây không phải là ý chính.


“Anh chấp nhận thật sao? Trang Yến Hành, ở bên nhau tức là muốn yêu đương đó, yêu đương là muốn tiếp xúc thân mật.” Giản Dật chỉnh lại trọng điểm cho anh, còn đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ kia.


“Khoảng thời gian này còn thiếu sao?” Trang Yến Hành trực tiếp hỏi lại.


Giản Dật: “......”


“Không giống nhau mà.”


“Không giống chỗ nào?” Trang Yến Hành hỏi.


Giản Dật không trả lời, trước giờ cậu không thể nói những chuyện hôn hít hoặc 18+ trước mặt Trang Yến Hành được!


“Được rồi, vấn đề đã được giải quyết, ngủ đi.” Trang Yến Hành nói.


“Không phải……”


Ngủ cái gì mà ngủ, bây giờ làm sao mà ngủ được nữa.


Nhìn thấy Giản Dật vẫn muốn nói nữa, Trang Yến Hành trực tiếp hỏi: “Hay là em lại muốn ngủ cùng anh?”


Giản Dật lập tức lắc đầu như trống bỏi, nhớ tới lần trước bị Trang Yến Hành ném ra khỏi cửa, cậu lập tức im miệng.


Trang Yến Hành nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu, thu hồi tầm mắt.


Quả nhiên, nỗi lo lắng của anh đối với Giản Dật chính là dư thừa.


Recent Posts

See All
Chương 16: Ngại ngùng

Hai người cùng nhau ra ngoài, có tài xế riêng đang chờ, đây là lần đầu tiên Giản Dật theo Trang Yến Hành đi làm. Vừa lên xe cậu đã không nhịn được bắt đầu ngáp. Cả người Giản Dật mềm như bông, cậu nh

 
 
 
Chương 15: Yêu đương?

Sau khi Trang Yến Hành rời đi, chỉ còn lại Giản Dật sống không còn gì luyến tiếc nằm trên giường. Rốt cuộc là không đúng chỗ nào, tại sao mọi chuyện lại có thể đi lệch hướng như vậy chứ? Trang Yến Hàn

 
 
 
Chương 13: Vì sao tâm trạng lại không tốt?

Cuối cùng Giản Dật vẫn trở về cùng Trang Yến Hành. Cậu ngồi trên xe, mặt đỏ tía tai, đôi mắt còn hơi lấp lánh ánh nước, nhìn là biết vừa cãi nhau với Trang Yến Hành. Lúc này không khí trong xe vô cùng

 
 
 

Comments


bottom of page