top of page

Chương 13: Vì sao tâm trạng lại không tốt?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 6 min read

Cuối cùng Giản Dật vẫn trở về cùng Trang Yến Hành.


Cậu ngồi trên xe, mặt đỏ tía tai, đôi mắt còn hơi lấp lánh ánh nước, nhìn là biết vừa cãi nhau với Trang Yến Hành.


Lúc này không khí trong xe vô cùng nặng nề.


Trang Yến Hành không nói lời nào, chỉ tập trung lái xe, tuy bề ngoài nhìn không ra tâm trạng nhưng Giản Dật biết giờ phút này Trang Yến Hành chắc chắn có tâm trạng cực kém.


Cậu cũng tủi thân, tuy rằng Trang Yến Hành đã nói không cho cậu đến những nơi này nhưng dựa vào đâu mà cậu phải nghe theo anh ta chứ.


Càng nghĩ Giản Dật càng bất bình, cậu còn chưa giận mà tới lượt Trang Yến Hành tức giận chắc?


Lại còn sai người đem Vạn Sanh đi mất rồi!


“Anh đem Vạn Sanh đi đâu ?”


Giản Dật giận dữ chất vấn, giọng nói bình thường trong trẻo nay đã khản đặc.


Cậu tuyệt đối không để Trang Yến Hành động vào Vạn Sanh.


Nghe cậu nói, Trang Yến Hành nâng mắt, anh liếc nhìn Giản Dật, đặt sự chú ý lên đôi mắt tức giận kia, rõ ràng lời nói ra rất hùng hồn nhưng chỉ cần đối mắt với anh một chút, ánh sáng trong mắt sẽ không tự giác trở nên lập loè.


Khí thế vô duyên vô cớ yếu đi vài phần. 


Trang Yến Hành thu hồi tầm mắt.


Đúng là có hiếu với bạn.


“Chỉ nhờ người đưa cậu ta về mà thôi.” Trang Yến Hành trả lời, ánh mắt lạnh lùng, anh tạm dừng một chút rồi lại làm như thuận miệng hỏi một câu: “Em cho rằng anh sẽ làm gì?” 


Vẻ mặt Giản Dật cứng đờ, nhưng đã biết Vạn Sanh không có việc gì thì cậu cũng yên tâm phần nào, vì thế hừ lạnh nói: “Ai mà biết anh?”


Sau đã cả hai không nói với nhau thêm câu nào nữa.


Giản Dật cho rằng chuyện này đã xong, trở về chung cư, cậu vừa chuẩn bị về thẳng phòng ngủ, không muốn nói chuyện với Trang Yến Hành nữa, đã bị đối phương gọi ngược lại.


“Đến phòng làm việc của anh một chút.”


Giản Dật dừng chân, cậu xoay người nhìn về phía Trang Yến Hành: “Em mệt rồi, muốn ngủ.”


Trang Yến Hành chỉ nhìn cậu, sau đó xoay người rời đi.


Không bao lâu sau, Giản Dật vẫn xuất hiện trước cửa phòng Trang Yến Hành.


Cậu đã tắm rửa xong, vốn muốn lên giường đi ngủ nhưng dù lăn lộn như thế nào cũng không vào giấc được, trong đầu toàn là câu nói của Trang Yến Hành.


Có thể ảnh hưởng của Trang Yến Hành đã bén rễ trong lòng cậu, như một loại bản năng, cậu căn bản không thể làm lơ lời đối phương nói.


Giản Dật cũng chán ghét bản thân mình, cậu bực bội vò đầu, sau đó giơ tay gõ cửa.


“Vào đi.”


Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Giản Dật từ bên ngoài cọ tới cọ lui một hồi mới tiến vào, sự việc lần này cậu vẫn không cho là mình sai, rõ ràng là ham muốn khống chế của Trang Yến Hành quá mạnh.


Trang Yến Hành thấy Giản Dật đến cũng không bất ngờ tí nào, hoặc đúng hơn là, anh ở phòng làm việc chính là đang đợi Giản Dật. 


Giản Dật đứng giữa phòng, chờ Trang Yến Hành nói chuyện.


Trang Yến Hành không nhìn cậu, ánh mắt vẫn chăm chú vào tập tài liệu trong tay, một lúc sau mới như là chú ý đến cậu, nhàn nhạt mở miệng: “Em muốn tự nói, hay vẫn là để anh truy hỏi?”


“Chỉ là tâm trạng không tốt, đi uống rượu với Vạn Sanh một chút mà thôi.” Giọng điệu Giản Dật mười phần cứng rắn.


Trang Yến Hành khép tài liệu, nhẹ nhàng đặt lên đùi, sau đó giương mắt nhìn về phía Giản Dật: “Vì sao tâm trạng lại không tốt?”


Giản Dật cắn răng, tức giận muốn chết, nghĩ thầm, còn không phải là vì anh sao!


Bởi vì là vì anh, nên cậu lựa chọn câm miệng. 


Thấy Giản Dật không nói, Trang Yến Hành cũng không tiếp tục truy hỏi, ngược lại thay đổi vấn đề: “Cái người trong quán bar, quen nhau kiểu gì?”


Giản Dật không thích cảm giác bị tra khảo như tội phạm này, cậu có chút bực dọc, thuận miệng đáp: “Quen ở quán bar luôn, anh ta đến nói chuyện với em, trò chuyện vài câu cảm thấy hợp nhau, anh ta mời em uống vài ly rượu em liền đồng ý.”


“Vậy xem như người xa lạ.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng bâng quơ của anh, lại nhớ đến lúc ở quán bar Trang Yến Hành khi dễ người ta, giận sôi máu, nói thẳng: “Người xa lạ thì sao chứ? Người xa lạ không thể uống cùng nhau vài ly rượu sao? Người xa lạ nên anh có thể làm nhục người ta như vậy sao?”


Âm thanh của Giản Dật vừa phát ra, bầu không khí nháy mắt yên tĩnh.


Trang Yến Hành cầm tài liệu từ trên đùi lên, đặt lên bàn sách, phát ra tiếng “bốp”, Giản Dật theo bản năng run rẩy một chút.


“Người xa lạ.” Trang Yến Hành lặp lại ba chữ này: “Người xa lại nói chuyện với em, người xa lạ mời em uống rượu, ở quán bar, ai mời em rượu em cũng dám uống sao?”


“Đó là em mời anh ta, Trang Yến Hành anh đừng có lấy chuyện này ra làm cái cớ.” Giản Dật rõ ràng có chút sợ rồi, nhưng vẫn không nhịn được phản bác. 


Trang Yến Hành đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, khi Giản Dật thấy thứ Trang Yến Hành đang cầm trong tay, sắc mặt nháy mắt liền thay đổi. Cậu lui ra phía sau hai bước muốn trốn, lại bị Trang Yến Hành lên tiếng ngăn lại: “Duỗi tay.”


“Vì sao chứ? Trang Yến Hành anh không có quyền làm vậy.” Giản Dật đỏ mắt, quật cường không chịu duỗi tay ra.


Trang Yến Hành im lặng chờ đợi, vô tình lại đem đến cho Giản Dật một áp lực vô hình.


Giản Dật đứng im tại chỗ, lại nhìn Trang Yến Hành không có ý nào muốn nhượng bộ, hai người im lặng giằng co một lúc, cuối cùng vẫn là cậu bại trận trước, đem hai tay đang giấu ở sau lưng đưa ra, cẩn thận duỗi đến trước mặt Trang Yến Hành.


Cuối cùng cậu quyết tâm, trực tiếp nhắm mắt lại luôn.


Dù sao cũng sẽ bị đánh, đau dài không bằng đau ngắn, muốn đánh thì đánh đi.


Cậu chờ thước đo rơi xuống.


Trang Yến Hành trầm mặc.


Thấy Giản Dật nhắm chặt hai mắt, lông mi vẫn đang run rẩy, rõ ràng là sợ muốn chết mà còn cứng đầu, cơn giận của anh bỗng chốc bị dập tắt ngúm.


Giản Dật sợ đau từ nhỏ, Trang Yến Hành đã biết từ lâu, lúc trước dùng thước đánh vào lòng bàn tay cậu chỉ dùng ba phần lực mà đối phương đã khóc đến tê tâm liệt phế, người ngoài nhìn vào còn tưởng anh ra tay rất tàn nhẫn.


Cuối cùng Trang Yến Hành vẫn mềm lòng, không đánh Giản Dật, chủ yếu là do Giản Dật nói cũng không sai, dù sao cũng đã là người trưởng thành rồi, bây giờ mà còn đánh cậu như lúc nhỏ nữa thì nhất định sẽ làm cậu cảm thấy mất tự trọng.


Huống chi lần này, Giản Dật chính là người bị hại, chỉ là không có phòng bị mà thôi, người sai là người có ý xấu kia.


Cũng trách anh không để ý đến cậu, lần này xém nữa đã xảy ra chuyện.


“Ở đây tự kiểm điểm hai tiếng, tự mình suy ngẫm một chút.”


Đau đớn như trong tưởng tượng không hề xảy ra, Giản Dật nghe Trang Yến Hành nói vậy bèn mở bừng mắt, nhìn thấy đối phương đã xoay người, trở về bên cạnh bàn làm việc.


Lúc này Giản Dật mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngồi đây kiểm điểm hai tiếng cũng là một loại giày vò.


Thật ra lúc Trang Yến Hành nói ra những lời đó cậu cũng đã ý thức được có điểm không ổn.


Trang Yến Hành nói không sai, dù sao cũng là quán bar, cậu không hề phòng bị cũng người lạ uống rượu trò chuyện. Lỡ gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?


Trang Yến Hành lo lắng cũng không sai.


Nhưng lần này rõ ràng là Trang Yến Hành sai, rõ ràng chưa xảy ra chuyện gì hết, cũng không gặp người xấu, đối phương lại chuyện bé xé ra to, làm liên luỵ người vô tội.


Hai giờ nói dài cũng không dài, ngắn cũng không ngắn, làm tâm lý phản nghịch của Giản Dật càng nặng hơn.


Chẳng lẽ từ giờ đều phải sống dưới sự khống chế của Trang Yến Hành, hoàn toàn không có tự do hay sao?


Không, cậu tuyệt đối không muốn!


Recent Posts

See All
Chương 15: Yêu đương?

Sau khi Trang Yến Hành rời đi, chỉ còn lại Giản Dật sống không còn gì luyến tiếc nằm trên giường. Rốt cuộc là không đúng chỗ nào, tại sao mọi chuyện lại có thể đi lệch hướng như vậy chứ? Trang Yến Hàn

 
 
 
Chương 14: Em thích anh

Cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh, Giản Dật dự định đẩy nhanh tiến độ của kế hoạch, cậu không thể làm từng bước chậm rãi như Vạn Sanh nói được. Vạn Sanh cũng biết, từ sau lần ở quán bar, Giản Dật đối

 
 
 
Chương 12: Đợi về nhà thì anh sẽ tính sổ với em

Lúc Giản Dật đi theo Vạn Sanh tới “chỗ tốt” này, vừa xuống xe, cậu đã dừng bước. Nơi xa hoa truỵ lạc trước mắt còn có tiếng nhạc đinh tai nhức óc vọng ra ngoài. Đây là nơi Trang Yến Hành tuyệt đối cấm

 
 
 

Comments


bottom of page