top of page

Chương 12: Đợi về nhà thì anh sẽ tính sổ với em

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Lúc Giản Dật đi theo Vạn Sanh tới “chỗ tốt” này, vừa xuống xe, cậu đã dừng bước.


Nơi xa hoa truỵ lạc trước mắt còn có tiếng nhạc đinh tai nhức óc vọng ra ngoài.


Đây là nơi Trang Yến Hành tuyệt đối cấm cậu tới. 


Hồi  trung học đã có người ngỏ ý muốn dẫn cậu tới chơi, không hiểu sao đã bị Trang Yến Hành biết được, sau đó cậu không bao giờ gặp lại những người bạn đã đề nghị dẫn cậu đến đó nữa. 


Giản Dật có thể đoán được, chắc chắn là Trang Yến Hành làm gì đó, đối phương tuy nhìn vô cảm như vậy nhưng đối với việc quản lý cậu lại cực kỳ nghiêm khắc. 


Nghĩ vậy, gân xanh trên trán cậu bắt đầu đập thình thịch, sao Vạn Sanh lại mang cậu đến những chỗ này.


Vạn Sanh thấy cậu đứng yên, duỗi tay kéo một chút, không thấy cậu động đậy cũng đứng lại, hỏi: “Làm sao vậy?”


Giản Dật lắc đầu, thu hồi tầm mắt, có chút chần chờ hỏi: “Không có gì, chúng ta đi vào thật sao?”


Vạn Sanh không rõ, nói thẳng: “Tới cũng tới rồi, đương nhiên là phải vào! Chẳng lẽ tớ mang cậu tới đứng ngoài cửa sao? Nói cho cậu biết, những chỗ như thế này chắc chắn sẽ giúp cậu thả lỏng tâm tình.”


“Chỉ là……”


Giản Dật nhíu mày, tuy rằng cậu nói muốn tuyệt giao, nhưng trên thực tế những lời Trang Yến Hành đã nói cậu vẫn luôn nhớ kỹ. 


Tuy cũng không phải là cố ý, chỉ là theo bản năng đã ghi nhớ thật sâu.


Vạn Sanh lại không cảm thấy có vấn đề hai người đều đã trưởng thành, tới quán bar chơi một chút thì có sao?


Cậu cắt ngang Giản Dật: “Biết biết, đừng nói nhiều. Chúng ta có làm gì đâu, chỉ uống rượu thư giãn một chút thôi mà, cậu sợ cái gì chứ?”


Giản Dật nhìn Vạn Sanh, thấy cũng có lý, cậu đi chơi thì đi thôi cứ nghĩ mãi đến Trang Yến Hành làm gì cơ chứ? 


“Đi thôi, vào luôn.” Giản Dật nói.


Lời Trang Yến Hành dặn, nhớ rõ là một chuyện, có tuân thủ hay không là một chuyện khác. 


Giản Dật mà ngoan ngoãn nghe lời như vậy thì đúng là không phải Giản Dật.


Chỉ một chốc sau cậu và Vạn Sanh hai người ở trong bar chơi bời, vừa uống rượu vừa nhảy múa, trên sàn nhảy trai xinh gái đẹp đều có rất nhiều, mọi người đều lắc lư theo tiếng nhạc dưới ánh đèn lập lòe mờ ảo.


Họ tận hưởng không khí náo nhiệt, DJ trên sân khấu vẫn đang hâm nóng bầu không khí, Giản Dật không nhịn được đã bị cuốn vào cuộc vui, Vạn Sanh kéo cậu nhảy múa lung tung trong đám người. Sàn nhảy ngày càng đông nghịt, ngày càng náo nhiệt. 


Ngay cả nói chuyện kế nhau cũng phải kề sát bên tai rồi hét lên mới nghe được.


“Thế nào? Vui không?” Vạn Sanh nói lớn cười hỏi Giản Dật.


Giản Dật gật đầu, cũng hét lại trả lời: “Vui lắm!”


Tâm trạng bức bối vì Trang Yến Hành mấy nay đã bị bầu không khí náo nhiệt dập tắt.


Giản Dật uống rượu, giờ phút này đang ở sàn nhảy vui vui vẻ vẻ, hoàn toàn buông thả bản thân, đắm chìm vào nền nhạc ồn ã, nhưng lại ngoài ý muốn làm người khác cảm thấy quyến rũ.


Rất nhiều người xung quanh bắt đầu không tự chủ được đổ dồn ánh mắt lên người cậu.


Chẳng qua cậu chưa chơi được bao lâu đã mệt, hơn nữa uống cũng nhiều rượu nên có hơi váng đầu, vì vậy dừng lại bảo với Vạn Sanh mình qua quầy tiếp tân bên kia ngồi nghỉ một chút. 


Vạn Sanh đang chơi vui vẻ, chỉ đáp lại một chữ ok, rồi lại tiếp tục múa may trên sàn nhảy. 


Giản Dật vừa đến quầy bar, vừa đặt mông xuống ghế đã có người đi theo bắt chuyện.


Đối phương thoạt nhìn có vẻ đang trong độ tuổi 30, khuôn mặt có vẻ khá hiền lành, lời nói ra cũng thể hiện cảm giác lịch sự.


Giản Dật không nghĩ nhiều, cũng tuỳ tiện trò chuyện đáp lại vài câu.


“Các cậu thoạt nhìn hình như vẫn là học sinh nhỉ?”


“Vâng.”


“Hiếm khi gặp được người nào hợp ý, tôi mời cậu một chén nhé?”


“Không cần đâu, để tôi mời anh đi.” Giản Dật nói xong liền trực tiếp gọi bartender, rồi quay sang hỏi đối phương: “Anh uống gì?”


Giản Dật đúng thực là xứng với danh xưng cậu ấm, chơi với cậu quá lời, đi ăn cũng lời, vì căn bản cậu là người tiêu tiền, ở điểm này Giản Dật cũng không để ý nhiều.


Cậu vẫn luôn rất hào phóng.


Cho nên từ trước đến nay vẫn luôn là cậu mời người khác.


Anh trai kia sửng sốt, có chút bất ngờ, có vẻ sẽ không ngờ Giản Dật sẽ nói như vậy. Nhưng nhìn quần áo của cậu, mỗi món đều là giá trên trời, giá trị xa xỉ, đại khái cũng đoán được cậu là cậu ấm con nhà giàu. 


Hắn ta cười một chút: “Được, vậy cùng nhau uống một ly đi. Cậu gọi gì cũng được.”


Giản Dật là người tiêu tiền nên cậu cũng lười từ chối, cậu chỉ muốn gọi hai ly rượu trái cây nồng độ thấp.


Hai người tiếp tục trò chuyện ở quầy bar, mà cách đó không xa, một bóng hình đột ngột dừng lại.


“Trang tổng, làm sao vậy?” Bên cạnh có người lên tiếng dò hỏi, cũng nhìn theo ánh mắt của Trang Yến Hành, chỉ thấy ở quầy bar đang có hai vị khách ngồi trò chuyện.


Cũng không có gì đặc biệt, hai người trò chuyện qua lại, trong đó có một người trẻ tuổi hơn, ngoại hình cực kỳ xinh đẹp, nếu bảo là diễn viên cũng không quá bất ngờ. Ngũ quan cậu ta quá mức tinh xảo, đến hắn cũng không nhịn được nhìn nhiều hơn vài lần. 


Nhưng không lâu sau, hắn liền phát hiện có điểm không đúng, hai người ở đó nói chuyện phiếm, vị khách lớn tuổi kia một bên hấp dẫn lực chú ý của cậu trai, một bên đem rượu từ quầy bar kéo lại, tuy rằng không rõ ràng nhưng từ góc độ của bọn họ vẫn có thể đoán ra, đối phương đang rải gì đó vào trong rượu trái cây.


Bọn họ đang chứng kiến một vụ chuốc thuốc!


Lúc hắn vừa quay ra hỏi Trang Yến Hành có muốn giúp hay không đã thấy anh ta không nói một lời bước qua, hơn nữa sắc mặt rất khó coi.


Giống như anh đang rất tức giận, nhưng lại cố tình áp xuống.


Lúc này Giản Dật vẫn đang nói chuyện với người đàn ông kia, anh ta đem ly rượu đẩy đến trước mặt cậu, quơ quơ cái ly, ý bảo cậu cầm đi. 


Giản Dật rũ mắt nhìn thoáng qua, giơ tay cầm lấy sau đó hai người cụng ly, không có chút phòng bị nào chuẩn bị uống xuống.


Ánh mắt hắn ta gắt gao nhìn cậu, lại nhìn đến chén rượu đã tới bên môi, đột nhiên một cánh tay khác vươn ra trực tiếp đoạt lấy ly thuỷ tinh trong tay cậu. 


Biến cố xuất hiện quá mức bất ngờ, Giản Dật cũng khó chịu, vừa định mở miệng mắng, kết quả vừa quay đầu đã thấy Trang Yến Hành đứng trước mặt cậu, biểu cảm trên mặt lập tức cứng đờ, khí thế theo bản năng yếu đi vài phần: “A Hành……”


Trang Yến Hành không nhìn Giản Dật, anh chỉ đem ly rượu đặt lại trên quầy bar sau đó đẩy về phía người đàn ông trước mặt, đầu ngón tay gõ nhẹ, lại mang theo cảm giác áp bách vô hình.


“Uống.”


Vẻ mặt anh lạnh lùng nhạt nhẽo, ngữ khí không có nửa điểm phập phồng, giống như là đang ra lệnh cho cấp dưới.


Cái loại thái độ này chắc chắn sẽ làm người khác khó chịu, Giản Dật không muốn người khác bị cậu liên luỵ, vì thế đứng ra hoà giải: “Trang Yến Hành, anh ta là bạn em, có gì anh nói chuyện với em này, không cần phải liên lụy người khác.”


“Đừng nóng vội, đợi về nhà anh tính sổ với em sau.” Trang Yến Hành lạnh lùng liếc nhìn Giản Dật, anh phải dùng hết sức lực mới có thể khống chế chính mình không nổi trận lôi đình với Giản Dật.


Người đàn ông trước mặt nhìn chén rượu bị trả ngược về, lại nhìn thái độ của Trang Yến Hành, nháy mắt liền hiểu đối phương chắc chắn đã thấy rồi.


May là tố chất tâm lý của hắn ta tốt, nếu Trang Yến Hành không nói thẳng thì hắn ta cũng có thể làm bộ không biết, nhẹ nhàng bâng quơ đổi chủ đề, thậm chí ôn hoà trấn an Giản Dật: “Không sao đâu, đây là bạn cậu sao? Anh ta cũng là lo lắng cho cậu thôi.”


Sự bình tĩnh điềm đạm của hắn càng làm hành vi của Trang Yến Hành trong mắt Giản Dật có hơi ngang ngược hơn.


Hơn nữa anh còn không thèm nương tay, chả để lại cho cậu một chút mặt mũi nào.


Không phải cậu chỉ uống rượu với người khác một chút, nói chuyện vài câu thôi sao?


Giản Dật không nói gì, Trang Yến Hành vẫn như cũ, cũng không tiếp nhận ý tốt của người đàn ông, anh mở miệng: “Muống tự uống hay là đợi tôi báo cảnh sát?”


Câu này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của người đàn ông đã bắt đầu thay đổi, anh ta nhìn ly rượu trước mặt, sau đó lại lộ ra nụ cười ôn hoà.


Áo mũ chỉnh tề, làm người này nhìn có vẻ trung thực đúng đắn.


“Người trẻ tuổi hiện tại đều hùng hổ dọa người như vậy sao? Tôi không biết hai người có quan hệ gì, nhưng tôi uống rượu với cậu ấy là vì hợp ý, hai bên tình nguyện, ly rượu đầy cưỡng ép này tôi không uống.” 


Nói có sách mách có chứng, nhìn như thế nào cũng cảm thấy như đối phương có lý.


Động tĩnh bên này đã kéo đến không ít người vây , Vạn Sanh bên kia cũng đã nhận ra, cậu đẩy đám người đang hóng chuyện ra, đi đến chỗ Giản Dật, bởi vì có uống hơi nhiều rượu nên dáng đi của cậu cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, lúc nhìn thấy Trang Yến Hành còn tưởng xuất hiện ảo giác.


Cậu giữ chặt Giản Dật hỏi: “Làm sao vậy?”


Giản Dật sợ Trang Yến Hành tìm Vạn Sanh tính sổ liền đem người kéo ra phía sau. 


Nhìn vẻ khẩn trương của cậu, Vạn Sanh cuối cùng cũng phản ứng lại, người trước mặt không phải ảo giác, cậu nhanh chóng thẳng lưng, cùng Trang Yến Hành chào hỏi: “Chào đàn anh ạ.”


Giản Dật: “......”


Thì ra Vạn Sanh cũng hèn không kém. 


“Ừ.” Trang Yến Hành nhìn Giản Dật rồi lại nhìn Vạn Sanh, không nói gì. Sau đó dường như cũng hao hết kiên nhẫn, không muốn lãng phí thời gian nữa, anh lấy điện thoại: “Vậy báo cảnh sát đi.”


Người đàn ông kia thật ra không sợ, ở loại bar pub này mà đòi báo cảnh sát, chỉ có thể nói Trang Yến Hành vẫn còn quá non. Chuyện gì cũng chưa xảy ra, liệu chủ quán có để ầm ĩ đến mức này không?


Ngược lại Giản Dật nghe được lời này liền bùng nổ.


“Trang Yến Hành, anh mẹ nó có bị gì không, em thành niên rồi, đi uống rượu giải sầu một chút, đều là chuyện của em, anh có quyền gì mà can thiệp vào mọi thứ chứ?”


Đối phương chỉ uống vài ly rượu với cậu, Trang Yến Hành đã muốn báo cảnh sát, cảnh sát tới thì nói gì chứ?


Đại khái là động tĩnh bên này quá lớn, thu hút sự chú ý của mọi người cũng như chủ quán bar.


“Làm sao vậy? Có chuyện gì?”


Ông chủ đầu tiên là nhìn thoáng qua, sau đó chú ý đến hai người Giản Dật và Trang Yến Hành, ngữ khí lập tức trở nên ôn hoà: “Yến Hành, Tiểu Dật.”


Giản Dật không biết ông chủ này, cũng không hiểu vì sao đối phương biết cậu, bây giờ cậu vẫn đang nổi giận với Trang Yến Hành, không rảnh mà quan tâm người khác.


Trang Yến Hành hơi gật đầu, giọng điệu lễ phép: “Ông chủ Triệu.”


Chủ quán bar là người khéo léo, chắc cũng đã quen biết Trang Yến Hành từ trước, vì thế cười tủm tỉm nói: “Vừa nghe có người đòi báo cảnh sát, không nghĩ lại là Yến Hành cậu đấy, chuyện gì làm cậu tức giận đến vậy, trực tiếp nói cho tôi, tôi xử lý giúp cậu.”


“Không phải chuyện gì lớn, chỉ mời người uống ly rượu mà thôi.” Trang Yến Hành đáp nhẹ nhàng bâng quơ, anh giương mắt nhìn về phía người đàn ông kia, biểu cảm trên mặt đã trở về vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo.


Ông chủ Triệu vừa nghe lời này cũng cười theo, anh ta biết Trang Yến Hành sẽ không tự nhiên làm khó dễ người ta, vì thế cũng đánh giá tình hình liếc mắt nhìn đối phương, tận tình khuyên nhủ: “Khó có người được Yến Hành đích thân mời rượu, đây chính là ước mơ mà nhiều người muốn còn không được, tiên sinh ngài có thể thử xem, yên tâm, chi tiêu của ngài hôm nay tôi đều sẽ lo liệu.”


Sắc mặt của người đàn ông trở nên khó coi, hắn đã đến quán bar này nhiều lần, cũng đã gặp qua bộ dáng quản lý tiệm của ông chủ này, đừng nhìn đối phương có vẻ dễ nói chuyện, thật ra là một người thủ đoạn tàn nhẫn. 


Giờ khắc này cuối cùng hắn cũng biết là mình đã động phải người không nên chọc, bàn tay rũ xuống nắm chặt, một hồi lâu mới miễn cưỡng lộ ra vẻ tươi cười với Trang Yến Hành, sau đó bưng ly rượu trước mặt, ngửa mặt uống cạn.


Trang Yến Hành lúc này mới thu hồi tầm mắt.


Ông chủ Triệu thấy thế cũng cười cười hoà giải, mà Giản Dật đứng một bên đã tức chết rồi, Trang Yến Hành cũng chủ quán cùng nhau ý thế mà uy hiếp người ta, trong khi người ta chả làm gì, chính là bị cậu liên luỵ.


Cậu đỏ mắt, trừng mắt nhìn Trang Yến Hành, “Anh vừa rồi chứ? Vạn Sanh, chúng ta đi!”


Nói xong cậu liền kéo Vạn Sanh tức muốn hộc máu rời đi, đồng thời cũng che chở cho cậu ta, rốt cuộc so với một người xa lạ thì tất nhiên thằng cốt của cậu quan trọng hơn nhiều, cậu chắc chắn không để Vạn Sanh bị anh ta bắt nạt!


Nhìn bóng Giản Dật rời đi, Trang Yến Hành cũng không vội theo sau, chỉ là rời đi cùng ông chủ Triệu, nói: “Tìm người theo dõi tên kia, sau đó có gì đem đi bệnh viện rửa ruột luôn, rồi báo cảnh sát xử lý đi.”


Có lần đầu tiên chắc chắn sẽ có lần thứ hai, nhìn động tác chuốc thuốc thuần thục kia, không biết đã làm bao nhiêu lần rồi. Giản Dật hôm nay quả thật rất may mắn vì có anh ở đây.


Ông chủ Triệu có chút kinh ngạc nhưng cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu: “Hiểu rồi.”


Recent Posts

See All
Chương 14: Em thích anh

Cuối thu, thời tiết ngày càng lạnh, Giản Dật dự định đẩy nhanh tiến độ của kế hoạch, cậu không thể làm từng bước chậm rãi như Vạn Sanh nói được. Vạn Sanh cũng biết, từ sau lần ở quán bar, Giản Dật đối

 
 
 
Chương 13: Vì sao tâm trạng lại không tốt?

Cuối cùng Giản Dật vẫn trở về cùng Trang Yến Hành. Cậu ngồi trên xe, mặt đỏ tía tai, đôi mắt còn hơi lấp lánh ánh nước, nhìn là biết vừa cãi nhau với Trang Yến Hành. Lúc này không khí trong xe vô cùng

 
 
 
Chương 11: Trang Yến Hành, anh có bệnh!

Trang Yến Hành tỉnh dậy vì nóng, cơ thể dường như bị thứ gì đó chèn ép, thậm chí có chút hơi tê dại. Hơi cử động, liền cảm thấy có gì đó không đúng. Có một thứ mềm mại cuộn tròn trong lồng ngực anh, n

 
 
 

Comments


bottom of page