Chương 1: Kế hoạch
- Lunar nè
- Apr 1
- 5 min read
Updated: Apr 3
Cuối tháng mười, nhìn đâu trong khuôn viên trường cũng thấy lá rụng.
Đại học Du Ninh nổi tiếng với rừng phong đỏ rực, mỗi khi đến mùa này, sẽ có rất nhiều sinh viên đến chụp ảnh hoặc dạo chơi.
Giản Dật cũng bị bạn tốt kéo tới xem náo nhiệt, mặc dù cậu cũng không hiểu mặt đất đầy lá rụng có gì hay để mà xem.
Hai người vừa mới dừng chân, đột nhiên có vài nữ sinh chạy đến, ngăn họ ở giữa.
Cô gái đứng giữa trên tay cầm một tiêu bản thực vật trông rất tinh xảo, cô bước đến hai bước, đưa tiêu bản đến trước mặt Giản Dật: “Giản Dật, tặng cho cậu cái này.”
“Tặng tớ?” Giản Dật nghi hoặc, chỉ nhìn món quà bất ngờ mà không duỗi tay ra nhận.
Có lẽ bất cứ ai đang đi đường bỗng nhiên được tặng quà hẳn đều sẽ rất ngạc nhiên.
“Ừm cái này tớ tự làm đó, còn có chuyện khác, tối thứ sáu cậu có rảnh không? Khoa bọn tớ có tổ chức một buổi tiệc, không biết các cậu có muốn tới chơi không?” Cô gái có vẻ hơi ngại ngùng, nhưng vẫn lấy hết can đảm để hỏi.
Giản Dật còn chưa kịp nói gì, người bạn bên cạnh mắt đã sáng lên, bắt đầu đẩy cậu mau đồng ý: “Tới luôn, tới luôn, bọn này tham gia nhé!”
Cô gái nhìn sang bạn mình, rõ ràng chủ ý không phải mời anh bạn kia, thế là lại nhìn về phía Giản Dật: “Còn cậu có tới không?”
“Đi cái gì, không….” Giản Dật vừa chuẩn bị từ chối thì đột nhiên bị người khác nhéo một cái đau đến mức lạc cả giọng, quay sang nhìn thằng cốt, nhìn thấy bản mặt nhăn nhó của thằng bạn, cuối cùng Giản Dật đành phải sửa miệng: “Ừm chắc là để tớ suy nghĩ một chút nữa.”
“Ừm ừm.” Cô gái nhỏ sau khi nghe cậu bảo sẽ suy xét, tâm trạng cũng vui vẻ hơn nhiều. Cô lại dúi tiêu bản kia vào tay cậu: “Cái này cho cậu trước, cậu nhận đi nhé.”
Giản Dật tuy là vẫn không hiểu sao người ta lại tặng quà của mình nhưng vẫn lịch sự đưa tay ra nhận: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Mặt cô ửng đỏ rồi mau chóng kéo bạn bè mình đi mất.
Giản Dật lúc này mới quay lại nhìn thằng bạn, cậu có một nhan sắc tinh xảo được trời cao ưu ái, lại hợp với tính cách sinh ra đã kiêu căng tùy hứng, nhưng dù ở đâu thì sự hiện diện của cậu đều có sức hấp dẫn mười phần với ánh mắt của người khác.
Giờ phút này khuôn mặt ấy đang cực kỳ nghi ngờ: “Cậu biết họ?”
Thằng bạn tốt xua xua tay lắc đầu: “Có biết đâu.”
“Vậy cậu bắt tớ đồng ý làm gì?” Giản Dật nhìn bộ dáng hợp tình hợp lý của cậu ta mà hết nói nổi.
“Không phải, do cô ấy xinh quá.”
“Rồi sao nữa?”
“Cho nên người ta tặng quà cho cậu, cậu đồng ý đi chứ, biết đâu lại có cơ hội? Có thể làm quen xem có thích hay không trước.”
Giản Dật: “??”
“Cậu nói cô ấy thích tớ á?” Giản Dật muộn màng phản ứng lại.
Giờ tới lượt thằng anh em tốt hết nói nổi, vẻ mặt không còn gì để nói nữa, cuối cùng mở miệng: “Cậu chỉ cần nói có thích người ta hay không là được rồi.”
Giản Dật: “.......”
Cậu nhìn mô hình trong tay, thực tình là ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, ai mà không khao khát tình yêu tuổi học trò chứ? Cậu đương nhiên cũng nghĩ về chuyện yêu đương.
Hồi cao trung còn có nhiều nữ sinh viết thư tình cho cậu, kết quả bị Trang Yến Hành phát hiện tịch thu hết sạch, đối phương không chỉ tịch thu thư tình của cậu còn nhân cơ hội giao thêm một đống bài tập về nhà, tuyên bố rằng lấy học tập làm trọng.
Một thời gian dài sau, cậu đều bị các loại bài tập cuốn lấy. Ngoài bài trên trường còn có bài Trang Yến Hành giao cho, tên kia tối nào cũng phải trông chừng cậu làm bài, đến khi trong não không còn ý nghĩ yêu đương nào, ngày nào cũng bận tối tăm mặt mày, mới hơi nới lỏng cường độ ra một chút.
Đó là khoảng thời gian Giản Dật không muốn nhớ lại nhất, cậu cảm thấy chính mình quá đáng thương, ông bà bố mẹ mà cậu thương yêu nhất lại mặc kệ cho đối phương bắt nạt mình, chỉ nói vài câu cho qua rồi lại để Trang Yến Hành muốn làm gì thì làm.
Mặc dù nếu nói công tâm thì nếu không có Trang Yến Hành trông chừng cậu từng ngày thì có lẽ cậu cũng không đỗ được trường đại học tốt như vậy.
Nhưng so với ưu điểm nhỏ xíu này thì việc xấu của tên kia cũng nhiều không kể hết.
“À nhưng mà tên họ Trang kia nhất định không để tớ đi đâu.” Trong lòng Giản Dật bắt đầu dậy sóng nhưng tưởng tượng tới Trang Yến Hành là cậu héo ngay tại chỗ.
“Là anh trai hàng xóm cách ba tuổi, lớn lên cùng với cậu á hả? Ôi tớ nói cậu này, hai người đều đã thành niên rồi, hơn nữa còn chả phải anh ruột của cậu, cậu sợ anh ta như vậy làm gì?”
Từ lúc khai giảng đến giờ, đây không phải lần đầu tiên Giản Dật nghe cái tên này.
Trang Yến Hành, thật ra được mọi người biết đến là đàn anh năm tư của bọn họ, còn là nhân vật nổi tiếng trong trường, chẳng qua hiện tại anh đã không đến trường nhiều nữa.
“Không phải, cậu không hiểu đâu, cả nhà tớ đều đặc biệt tin tưởng anh ta.” Nói xong, Giản Dật bắt đầu nói xấu, kể từng việc người kia từng làm khiến cậu giận sôi, đọc thuộc vanh vách.
Anh em tốt nghe xong liền im lặng.
“Như thế này mà còn chịu được à?”
“Tớ cũng không nghĩ là nhịn được nữa đâu, nếu có biện pháp nào khiến anh ấy chủ động tránh xa rồi đoạn tuyệt quan hệ với tớ thì tốt biết mấy.” Giản Dật thở dài.
Chỉ cần nghĩ tới cuộc sống tự do không bị quản thúc mà đã thấy sung sướng lâng lâng rồi.
Thằng cốt suy tư nhìn cậu, nghiêm túc suy nghĩ gì đó, sau đó ánh mắt sáng lên, “Có cách, cậu qua đây, tớ chỉ cậu cách này.”
Cậu ta ngoắc ngoắc ngón tay, ngoắc cái đầu của Giản Dật thò qua tới.
“Tớ nói cho cậu một cách…..”
______
Lunar: Mọi người lướt trong 3 bài ở dưới chắc chắn sẽ có 1 bài để qua chương và 1 bài để quay lại chương trước, sau đó ấn vào là được nhó. Nếu không ấn được là do lag á, lướt qua lướt lại một xíu là được. Chúc các bạn đọc vui vẻ;3
Comments