Chương 2: Người ta tặng em cái gì em cũng nhận à?
- Lunar nè
- Apr 1
- 6 min read
Giản Dật nghe xong chủ ý của anh em tốt liền choáng váng mở to mắt, giọng cũng lạc đi một tông: “Cậu nghiêm túc luôn sao? Bị điên thật rồi? Không không, chuyện này tuyệt đối không được đâu, không được là không được.”
Bắt cậu tỏ tình với Trang Yến Hành? Đây là ý tưởng người bình thường sẽ nghĩ ra thật sao? Chỉ nghĩ tới thôi đã thấy da gà da vịt nổi đầy người rồi.
“Dù sao đây cũng là một cách tớ bày cho cậu thôi, làm hay không tùy cậu, nếu cậu muốn làm anh ta chủ động né tránh, phương pháp này hiệu quả tuyệt đối luôn, không chỉ làm anh ta muốn né cậu mà còn làm anh ta thấy ghê tởm cậu luôn, một công đôi chuyện.” Thằng cốt nhún vai, bộ dáng tuỳ tiện như kiểu người mới đưa ra cái lời khuyên khủng bố đó không phải là mình vậy.
Giản Dật: “....”
Cậu trầm mặc, kỳ thật…..Cũng không phải là không hợp lý, loại chuyện này, chỉ cần cậu nghĩ đến thôi là đã thấy nổi da gà, huống chi là Trang Yến Hành, nói không chừng cậu thật sự có thể hoàn toàn thoát ly khỏi anh ta.
Trong lòng Giản Dật lại bắt đầu dao động, ngay sau đó liền ở trong đầu điên cuồng phủ nhận, đem cái ý tưởng điên rồ này tống khứ ra khỏi não, cậu cũng điên luôn rồi sao? Não mình chắc chắn bị thằng cốt lây bệnh hỏng rồi.
“Vậy thứ sáu, cậu đến mà đúng không?” Anh em tốt hỏi cậu.
Giản Dật nhìn về phía thằng cốt của mình, rồi lại cúi đầu nhìn mô hình thực vật trong tay, đương nhiên là muốn đi rồi.
Tại sao mọi chuyện đều phải nghe theo tên khốn họ Trang kia chứ, Giản Dật quyết rồi, siết chặt mô hình trong tay, gật đầu nói: “Tớ đi.”
…….
Vì thế buổi tối, cậu ngồi ở bàn học trong phòng ngủ, tay cầm bút đổi tới đổi lui, đây là động tác yêu thích của cậu mỗi khi thất thần. Trên bàn có máy tính đang bật, còn có notebook cùng sách vở đang mở bày bừa khắp nơi.
Tuy nghe mọi người bảo đại học nhàn lắm, nhưng chuyên ngành của cậu không hề nhàn, bài tập vẫn nhiều như trước, chỉ là cho thời gian dư dả hơn không ít so với trung học mà thôi.
Đây là chung cư gần trường, vất vả lên tới đại học, Giản Dật tưởng rằng mình cuối cùng cũng tự do, ban đầu còn tính ở ký túc xá, ai ngờ nửa đường lòi ra boss ẩn.
Trang Yến Hành nói anh có căn chung cư nhỏ ở gần trường, vì thế gia đình bắt cậu dọn lại đây ở cùng Trang Yến Hành, lý do rất hợp tình hợp lý là có thể kèm cặp chiếu cố lẫn nhau.
Ban đầu Giản Dật đương nhiên không chịu, nhưng cậu có thể tìm bố mẹ la lối khóc lóc om sòm quậy tung nhà tung cửa, lại không dám đi tìm Trang Yến Hành. Từ nhỏ đến lớn Giản Dật luôn biết mấy chiêu chơi bẩn làm nũng của mình chỉ phát huy được với người trong nhà, gặp Trang Yến Hành là tắt đài ngay vì anh không bị ảnh hưởng.
Đó chính là lý do chỉ có Trang Yến Hành mới quản được cậu.
Người lớn trong nhà sợ chiều hư cậu nên rất tôn trọng ý kiến của Trang Yến Hành về việc nên dạy dỗ cậu như thế nào.
Nên bây giờ thành ra như thế này đây.
Lúc ấy Giản Dật còn nghĩ là, dù sao Trang Yến Hành cũng ở trường nhiều hơn, hiếm khi ở lại chung cư bên này, nếu về thì cũng về nhà. Cậu nghĩ “ở chung cư thì ở chung cư thôi” ai mà ngờ từ ngày cậu dọn vào, Trang Yến Hành bắt đầu ngày nào cũng về nơi này.
“Cốc cốc”
Bên ngoài vang lên âm thanh cửa bị gõ, Giản Dật giật mình, nhìn về phía cửa, còn chưa mở miệng đã nghe thấy âm thanh then cửa chuyển động, Trang Yến Hành chỉ có thói quen gõ cửa cho có thôi.
Khi Giản Dật ở trong phòng ngủ rất ít khoá cửa, để cho Trang Yến Hành dễ vào, chuyện đối phương vào phòng cậu thường xuyên cũng khá bình thường, dù là trước đây ở nhà hay hiện tại ở bên này, cậu đều lười đứng lên mở cửa nhiều lần nên cũng không khoá luôn.
Trong tay Trang Yến Hành bưng một ly sữa bò, từ bên ngoài tiến vào tiện tay đóng cửa lại, anh mặc bộ bộ đồ ngủ xám nhạt, dáng người cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, lông mày cũng toát lên vẻ trầm tĩnh, nhan sắc anh tuấn nhìn qua có vẻ lãnh đạm xa cách, cả người từ trong ra ngoài đều đem đến cho người ta cảm giác hoàn hảo không tì vết.
Cảm giác rất khó có thể tiếp cận.
Trang Yến Hành đưa sữa bò trong tay cho Giản Dật, Giản Dật nhận lấy nói: “Cảm ơn.”
“Vẫn chưa làm xong à?” Giọng của Trang Yến Hành cũng trầm thấp lãnh đạm, anh rũ mắt, nhìn sách vở mở toang trên bàn của Giản Dật, trắng tinh, căn bản là chưa động vào tí nào, anh hơi hơi nhíu mày.
Giản Dật liền đem sách vở cất gọn, không hiểu vì sao vừa nhìn khuôn mặt này của Trang Yến Hành đã cảm thấy hơi chột dạ, gặp thầy cô trên trường còn chưa có cảm giác này.
“Ừm, đợi lát nữa làm.” Giản Dật nhấp một ngụm sữa bò. Hồi trước Trang Yến Hành kiểm tra bài tập về nhà cho cậu đã kiểm tra ra bóng ma tâm lý luôn rồi.
Trang Yến Hành không nói gì, ánh mắt đảo qua bàn học, đột nhiên ngừng lại ở mô hình thực vật được đặt trên bàn, mô hình được làm rất khéo, vừa nhìn đã biết hao tổn biết bao nhiêu tâm tư.
Nhìn qua đã thấy không giống như đồ của Giản Dật lắm.
Giản Dật cũng không chú ý tới tầm mắt của Trang Yến Hành, cậu còn đang suy nghĩ về bữa tiệc tối thứ sáu, đang không biết nói với Trang Yến Hành kiểu gì, nói thẳng là đi party, Trang Yến Hành có đồng ý hay không chưa biết, nhưng lỡ đối phương muốn đi theo cùng thì toi.
Cũng không phải là chưa xảy ra chuyện như này bao giờ.
Trước kia cậu đi họp lớp, cả một buổi đều có Trang Yến Hành đi theo cùng, dẫn tới bạn bè vì kiêng kị Trang Yến Hành nên không dám chơi hết mình.
“Nè nè, A Hành, em nói cái này với anh.”
“Mô hình trên bàn là của ai?”
Hai người mở miệng cùng một lúc.
Giản Dật có hơi bất ngờ, cũng nhìn qua rồi trả lời: “Anh nói cái này sao? Hôm nay lúc đi ngang qua rừng phong đỏ ấy, được một bạn học nữ tặng.”
Vẻ mặt cậu rất thẳng thắn.
“Người ta tặng cho em cái gì em cũng nhận à?” Trang Yến Hành vô cảm nói.
“Cái gì?” Biểu cảm của Giản Dật có chút không thể hiểu được.
“Người ta tặng em vì sao em phải từ chối?”
“......”
“Lúc nãy em muốn nói gì vậy?” Trang Yến Hành hỏi ngược lại cậu.
Dù đối mặt với việc Trang Yến Hành thay đổi chủ đề, Giản Dật cũng không để trong lòng, đáp: “À, buổi tối thứ sáu này giáo sư có việc phải nhờ em, anh không cần đón em đâu, khuya một chút em sẽ tự về.”
“Được, em tự sắp xếp thời gian của mình cho hợp lý.”
Cậu bất ngờ ra ngoài, vậy mà Trang Yến Hành lại không truy hỏi cặn kẽ.
Điều này cũng làm Giản Dật thở phào nhẹ nhõm, chứ nếu đối phương hỏi nhiều thêm vài câu thì cậu đã không biết trả lời như thế nào rồi. Dù sao thì nói dối trước mặt Trang Yến Hành luôn rất dễ bị phát hiện.
Comments