top of page

Chương 4: Hai người có quen biết nhau không?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 1
  • 6 min read

Bầu không khí xung quanh thật náo nhiệt, các bạn học lại bắt đầu túm tụm lại nướng thịt, mọi người đều đã tự giác chừa lại chỗ ngồi kế Giản Dật cho Trương Tịnh. 


Trang Yến Hành cất bước thẳng về phía bọn họ.


Bước đi của anh rất thong dong nhưng lần nào đế giày gõ xuống sàn đều khiến trái tim nhỏ bé của Giản Dật đập thình thịch.


Giản Dật còn chưa nghĩ ra nên giải thích chuyện này kiểu gì cho tốt.


Cậu vô cùng chột dạ, đôi mắt nhìn láo liên khắp nơi, chỉ có mỗi Trang Yến Hành là không dám nhìn, sau đó còn làm như rất bận rộn, không biết cầm lọ gia vị gì điên cuồng rắc một đống lên trên xiên thịt nướng.


Rốt cuộc không biết cái cánh gà này sẽ có vị như thế nào luôn. 


Nhưng Trang Yến Hành dường như không có ý hỏi tội, chỉ nói với Giản Dật: “Đem những nguyên liệu nấu ăn bên cạnh em qua đây một ít.”


Giản Dật lúc này mới xoay người theo sau, cũng mặc kệ là nguyên liệu gì, cứ ôm một đống qua cho Trang Yến Hành trước đã, mặc dù cậu vẫn chưa dám nhìn vào mắt anh. Một bên Trương Tịnh thoải mái chào hỏi Trang Yến Hành: “Đàn anh, chào anh ạ.”


Trang Yến Hành chỉ nhìn cô một cái rồi gật đầu: “Ừm xin chào.”


Anh giống như đối với ai cũng không quá thân thiện nhưng các sinh viên khác vẫn hưng phấn như cũ, ánh mắt sẽ như có như không đảo qua người Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành giúp một nhóm sinh viên năm nhất nướng thịt, chỉ ngẫu nhiên trả lời một hai câu, giống như anh chỉ đang chuyên chú nấu ăn vậy.


Giản Dật vốn chưa trải qua chuyện như thế này bao giờ, Trang Yến Hành còn đang đứng bên cạnh cậu, càng làm cậu cảm thấy bất an cả buổi, nào còn tâm trạng nào mà nướng thịt cho gái chứ.


Cậu lật đi lật lại xiên gà nướng trong tay, cả người bất an đến khi nhận ra miếng gà đã đen thui thì cũng đã quá muộn. 


Cầm cánh gà bóng đêm trong tay, Giản Dật có hơi xấu hổ nhìn về phía Trương Tịnh, đưa qua hỏi một câu cho có: “Cậu…còn muốn ăn không?”


Trương Tịnh nhìn cái “cánh gà” đã hoàn toàn biến dạng trước mặt, nuốt nước bọt, nhưng vẫn nở nụ cười ngượng ngùng lịch sự.


Cô thích Giản Dật là thật, nhưng chắc thịt nướng này cũng không cần lắm đâu.


Trong lúc nhất thời cô không biết phải làm gì, lấy cũng không được, ăn không nổi, mà không lấy cũng không xong. 


“Cho tôi, cô ăn cái này đi.” Trang Yến Hành đã nướng xong thịt trong tay, anh đưa đồ nướng của mình chia đều ra cho các đàn em và Trương Tịnh, lại nhanh gọn lấy mất xiên cánh gà kia,


Trương Tịnh nhìn Trang Yến Hành nhanh chóng đưa đồ ăn qua, xém nữa đã không phản ứng kịp, sao hôm nay có thể may mắn đến vậy, đầu tiên được Giản Dật nướng cánh gà hộ, giờ lại được đích thân Trang Yến Hành đem thịt đã nướng chín qua cho.


Trương Tịnh được chăm mà sợ, cô nhận dĩa bằng hai tay, ngọt ngào nói cảm ơn: “Cảm ơn đàn anh ạ.”


“Đừng khách sáo, tôi không rắc bột ớt, nếu cô muốn ăn cay thì có thể tự rắc lên.”


Trương Tịnh lập tức gật gật đầu.


Thấy thế Giản Dật lập tức khó chịu, cái gì thế, ngoài miệng thì nói thích cậu mà lại không muốn nhận cánh gà cậu nướng, Trang Yến Hành đưa thì lại nhận là sao?


Bận bịu nãy giờ mà lại thành làm nền cho Trang Yến Hành mất rồi?


Tâm trạng cậu không tốt, đồ nướng cũng không có để ăn, cậu bèn nhìn qua chỗ thằng cốt đang ngồi kế Trang Yến Hành, trực tiếp hỏi: “Cậu còn thịt nướng không? Cho tớ một ít với.”


Cậu ta có vẻ hơi sửng sốt, nhưng vẫn gật đầu, thiếu gia nhỏ này tâm trạng thất thường ghê ta.


Cậu cười gật đầu, vừa chuẩn bị đem thịt của mình chia cho Giản Dật liền thấy Trang Yến Hành đem một ít còn lại của mình đưa qua cho cậu: “Ăn cái này, chưa rắc bột ớt, không đủ  lại nướng thêm cho em.”


Cái tên “bạn chí cốt” lúc này mới nhớ, “Tớ quên mất cậu không ăn cay được, vậy cậu không ăn được mấy cái này đâu, tớ rắc nhiều ớt lắm.”


Giản Dật: “......”


Cậu nhìn thịt nướng Trang Yến Hành đưa cho, nhìn anh có vẻ không tức giận với cậu, không có chút bột ớt cay nào, giống như là được nướng riêng cho cậu vậy.


Cậu tất nhiên là nhận luôn, yên tâm thoải mái hốc hết đống đó, tự nhiên như đó là của mình vậy.


Trang Yến Hành nhìn cậu, biểu cảm dường như dịu dàng hơn một chút, tuy rằng người bình thường nhìn vào chắc chắn không nhận ra. Anh cúi đầu, cầm cánh gà bóng đêm của Giản Dật, trực tiếp cắn một miếng.

Ừm…quả thực là không ăn được, còn rất cay nữa, không biết là rắc bao nhiêu gia vị, bên ngoài đã được nướng khét tới mức đắng ngắt rồi.


Giản Dật thấy Trang Yến Hành ăn cánh gà của mình, hiếm khi có một lần lương tâm bị lung lay, vì thế mở miệng nhắc nhở: “Cái đó, không ăn được thì thôi bỏ đi.”


Trang Yến Hành nhìn cậu một cái. cảm xúc dưới đáy mắt không biến hoá: “Ăn được đấy, em ăn thử không?”


Giản Dật do dự, cậu có hơi hoài nghi thái độ của Trang Yến Hành, nhưng đây là do chính mình nướng cơ mà, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên cậu nướng thịt đó nha, cũng hơi tò mò xem rốt cuộc vị như thế nào.


Nhìn ra sự rối rắm cùng với chút dãy dụa của Giản Dật, Trang Yến Hành trực tiếp đưa cánh gà tới bên miệng uy hiếp: “Một miếng thôi.”


Giản Dật nhìn Trang Yến Hoành, lại nhìn ánh mắt hết sức dung túng của anh, hạ quyết tâm, cứ ăn thử một miếng, còn sống là được rồi. 


Vì thế cậu há miệng cắn một miếng nhỏ, kết quả đã biết, bị cay đến mức miệng cũng sưng lên, đôi mắt trở nên ướt át. Cậu thật sự không thể ăn đồ cay, bị tên Trang Yến Hành này lừa mất rồi.


“Nước.” Trang Yến Hành đúng lúc đưa nước qua cho Giản Dật.


Giản Dật nhìn còn không thèm nhìn, vừa cầm là đã nốc sạch, kết quả uống xuống một ngụm toàn là rượu, bây giờ trong miệng vừa đắng vừa cay.


“Trang Yến Hành anh cố ý!”


Giản Dật cay chảy cả nước mắt, cậu trừng mắt nhìn Giang Yến Hành, giận muốn chửi thề ngay tại chỗ.


Trang Yến Hành cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng nhìn Giản Dật. Giản Dật vừa mới lên dây cót, vừa nhìn thấy anh mắt của anh liền yểu xìu như con rối đứt dây, khí thế trở nên ngày càng nhỏ, cuối cùng không khơi được một chút bọt sóng nào.


Đúng là cậu đã nói dối Trang Yến Hành trước.


“Cái kia, đàn anh, Giản Dật, hai người…quen nhau à?”


Rốt cuộc có người nói chen vào, các bạn có chút tò mò nhìn hai người.


Giản Dật còn đang chảy nước mắt, Trang Yến Hành lại rót nước cho cậu, rồi mới gật đầu trả lời nghi hoặc của cậu bạn kia: “Đúng, từ lúc Tiểu Dật còn rất nhỏ cha mẹ em ấy đã giao cho tôi trông nom rồi.”


Hai chữ “trông nom” làm cả nhóm thấy hơi quái, nhưng cũng không thể nói ra là thấy kỳ lạ chỗ nào. 


“Như vậy sao, vậy hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau à?”


Trang Yến Hành liếc mắt nhìn Giản Dật một cái: “Đúng vậy.”


Recent Posts

See All
Chương 6: Đã diễn thì diễn cho trót

Cuối tuần Giản Dật vẫn có lớp, là lớp buổi sáng, mà tối hôm qua chơi quá muộn, đồng hồ báo thức reo inh ỏi cũng không xi nhê. Cuối cùng, Trang Yến Hành phải đem cậu từ trên giường kéo dậy. Đại khái l

 
 
 
Chương 5: Không ngờ em lại ngoan như vậy

Sau khi tiệc nướng kết thúc, mọi người cùng nhau ngồi uống rượu chơi game, bên cạnh còn có micro, còn có cả nhạc cụ, một đám người uống say liền bắt đầu ca hát như quỷ khóc sói gào. Bọn họ biểu diễn

 
 
 
Chương 3: Tại sao anh ta lại ở đây?

Buổi tụ tập tối thứ sáu được tổ chức ở một nhà hàng lộ thiên trên sân thượng, các bạn học có thể nướng thịt, uống rượu, ca hát, chơi trò chơi. Cuối thu ban đêm rất mát mẻ, trên sân thượng gió thổi lớ

 
 
 

Comments


bottom of page