Chương 5: Không ngờ em lại ngoan như vậy
- Lunar nè
- Apr 1
- 6 min read
Sau khi tiệc nướng kết thúc, mọi người cùng nhau ngồi uống rượu chơi game, bên cạnh còn có micro, còn có cả nhạc cụ, một đám người uống say liền bắt đầu ca hát như quỷ khóc sói gào.
Bọn họ biểu diễn tài nghệ ồn ào sôi nổi, chỉ là không ai dám đi tìm Trang Yến Hành rủ chơi cùng, những người khác ai cũng lên biểu diễn một chút, Giản Dật đàn piano, vì thế cậu liền tuỳ tiện chơi một khúc nhạc cho mọi người.
Ánh mắt Trang Yến Hành chuyên chú dõi theo cậu, mãi cho đến khi giai điệu kết thúc, Giản Dật đi tới, anh mới thu hồi tầm mắt.
Trên bàn còn có ít thịt nướng chưa ăn xong, chỉ để ở trước mặt Giản Dật, cũng không có chút bột ớt nào, là Trang Yến Hành cố ý nướng riêng cho cậu.
Mọi người chơi đùa vui vẻ, Giản Dật cũng chơi đùa vui vẻ, hiếm có một lần Trang Yến Hành không can thiệp vào, cũng không tạo áp lực cho người khác.
Bạn tốt Vạn Sanh của Giản Dật nói thầm bên tai cậu: “Lúc trước cậu tả anh hàng xóm cậu nghe sợ vãi, thật ra tớ thấy anh ta đối xử với cậu rất tốt mà.”
Giản Dật nhìn thằng cốt rồi trực tiếp đưa tay đẩy người: “Cậu say rồi nên nói sảng đúng không??”
Nói cái gì vậy trời, Trang Yến Hành đối xử tốt với cậu á?
Vừa nghe thấy lời này cậu đã nổi da gà đầy người, tất cả đều là giả, Trang Yến Hành lúc nào cũng dùng chiêu này mê hoặc mọi người xung quanh cậu.
Cha mẹ với ông bà cậu chính là bị Trang Yến Hành mê hoặc, lên đại học vất vả lắm mới tìm được thằng cốt, cậu thật sự không muốn người ta cũng bị Trang Yến Hành mê hoặc nốt luôn.
Vạn Sanh quả thật đã uống quá nhiều, xua xua tay nói muốn nghỉ ngơi một chút, Giản Dật vừa định giúp cậu ta đã thấy Trương Tịnh đi tới.
“Giản Dật, tớ nói chuyện riêng với cậu một chút được không?”
Giản Dật gật đầu đứng dậy, cùng Trương Tịnh tới một nơi vắng vẻ nói chuyện.
Đêm đã khuya, gió trên sân thượng thổi càng lớn hơn.
Trương Tịnh có chút khẩn trương, tay nắm chặt lấy điện thoại, dáng vẻ ngại ngùng nói: “Ừm.. chỉ là…”
Cô muốn nói thêm nhưng âm thanh luôn bị ngắt quãng.
Giản Dật rất kiên nhẫn chờ cô nói xong, có hơi tò mò chút, không biết có chuyện gì mà có vẻ khó mở miệng đến vậy.
Cuối cùng, Trương Tịnh hít sâu một hơi, nói ra một cách đơn giản nhất: “Có thể xin phương thức liên lạc của cậu được không?”
Giản Dật nhìn dáng vẻ lo lắng của Trương Tịnh còn tưởng cô muốn tỏ tình ngay tại chỗ, ai ngờ chỉ là xin phương thức liên lạc, cậu còn tưởng chuyện gì quan trọng lắm.
Giản Dật chuẩn bị lấy điện thoại ra kết bạn, ánh mắt lơ đãng liếc đến một nơi cách đó không xa liền thấy Trang Yến Hành, đối phương đang đứng ở bên đó nhìn cậu.
Giản Dật nháy mắt nắm chặt điện thoại, rõ ràng đối phương còn không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn cậu vậy mà cậu cảm thấy như máu trong người gần như ngừng chảy, tay đang lấy điện thoại ra theo bản năng cất trở lại, cả người lập tức lúng túng.
“Ừm chuyện này, có hơi ngại nhưng mà có hơi không tiện lắm.”
Cậu cũng không biết tại sao cậu lại sợ Trang Yến Hành, từ nhỏ đã sợ rồi, có lẽ là do sự dạy dỗ nghiêm khắc, mà hầu như đều là từ Trang Yến Hành.
Trong nhà tất cả mọi người đều đối xử với cậu giống nhau, không phải chiều chuộng thì cũng là dỗ dành, chỉ có mỗi Trang Yến Hành này, ý chí sắt đá nghiêm khắc, khi còn nhỏ mặc kệ cậu khóc nháo như thế nào, việc gì đúng sai việc gì nên làm anh đều sẽ bắt cậu làm.
Đối phương luôn có vô số thời gian đấu với cậu, cậu đã thích quậy nháo rồi giận dỗi thì anh có thể chiều theo. Vậy là mỗi lần cãi nhau giận dỗi luôn là cậu không kiên trì được nhận thua.
Trương Tịnh có hơi kinh ngạc, cô tưởng hôm nay cậu phối hợp với mọi người ồn ào như vậy là do cũng có ý với cô, không ngờ bây giờ ngay cả phương thức liên lạc còn không cho.
Cô lấy lại bình tĩnh, quyết định mở miệng nói thẳng. Dù sao không thử thì sao mà biết được chứ, cứ nói ra để cậu ấy biết cũng được.
Giản Dật vừa nhìn đã biết cô muốn nói gì, nhớ lại cảnh bị Trang Yến Hành tịch thu thư tình, cậu theo phản xạ từ chối luôn: “Tớ hiện tại chưa muốn yêu đương!”
Trương Tịnh: “......”
Cô nhìn Giản Dật, Giản Dật cũng có chút áy náy cùng xấu hổ: “Thật xin lỗi.”
Đây là một câu từ chối tiêu chuẩn.
Tuy cô rất có lòng nhưng rất tiếc đã đặt sai chỗ.
Trương Tịnh có chút khổ sở, cũng có chút tiếc nuối nhưng nhất kiến chung tình yêu vì nhan sắc thì tình cảm tất nhiên sẽ không được sâu, cô giữ thể diện mà gật đầu, cuộc nói chuyện của hai người kết thúc tại đây,
Buổi tiệc kết thúc, Giản Dật trở về cùng với Trang Yến Hành, trên đường về, Trang Yến Hành lái xe, Giản Dật ngồi ở ghế phụ, lại càng nghĩ càng thấy sai, biểu cảm trên mặt dần trở nên phong phú, cậu rốt cuộc đang sợ cái gì thế này?
Cậu đã mười tám, đã thành niên rồi, muốn yêu đương còn phải sợ Trang Yến Hành làm gì?
Tại sao chỉ cần thấy Trang Yến Hành cậu liền như phản xạ có điều kiện mà từ chối Trương Tịnh?
“Trang Yến Hành, anh cố ý đúng không?” Giản Dật xác định, Trang Yến Hành chắc chắn cố ý đứng đó nhìn cậu, làm cậu áp lực tâm lý.
“Ý em là chuyện gì?”
“Anh cố ý ngăn cản em có bạn gái”
Nói thật, lời này nghe có hơi giống như gây sự không lý do, nhưng Trang Yến Hành hình như có vẻ không tức giận, chỉ hỏi lại: “Cô ấy tỏ tình em rồi sao?”
Giản Dật không trả lời nhưng hiển nhiên là ngầm thừa nhận.
Vì thế Trang Yến Hành lại tiếp tục hỏi: “Em từ chối rồi?”
“Đừng có vớ vẩn.” Giản Dật quả thực bị chọc giận không nhẹ.
“Là anh bắt em từ chối?” Trang Yến Hành hỏi lại.
“......”
Không có, nhưng Giản Dật càng thêm tức giận, hắn trừng mắt nhìn Trang Yến Hành, lên án mà nói: “Anh cứ đứng ngay đó nhìn chằm chằm em, còn không phải muốn em từ chối sao?”
“Không ngờ em lại ngoan như vậy.” Trang Yến Hành nói.
“......”
“Còn chuyện cái cánh gà kia có rắc bột ớt cay như vậy anh còn dụ em ăn, rõ ràng là anh cố ý.”
Trang Yến Hành thở dài có chút bất đắc dĩ: “Cánh gà là em nướng, ớt cũng là tự em rắc lên.”
“Còn cái ly rượu kia thì sao?”
“Lấy nhầm thôi.”
“Em mặc kệ, rõ ràng là anh cố ý, Trang Yến Hành, có phải từ sáng anh đã biết em lừa anh nói là đi gặp giáo sư rồi không?”
Về chuyện này, Trang Yến Hành thừa nhận: “Ừ, em ở trước mặt anh nói dối nhìn ngố lắm.”
Giản Dật tức sắp chết rồi, cậu lập tức lấy điện thoại nhắn tin cho Vạn Sanh: Tớ quyết rồi.
Vạn Sanh: ? ? ?
Giản Dật: Tớ phải dùng cái cách hôm trước cậu bảo, làm tởm chết anh ta, để anh ta có thể tránh xa tớ một chút ! !
Vạn Sanh: ? ? ?
Vạn Sanh: Cậu bị cái gì kích thích vậy ? !
Giản Dật: Mai nói chuyện.
Giản Dật thông báo tin dữ xong thì tắt điện thoại, nhắm mắt giả chết, không muốn giao lưu nói chuyện qua lại gì với Trang Yến Hành đáng ghét nữa.
Comments