Chương 6: Đã diễn thì diễn cho trót
- Lunar nè
- Apr 1
- 10 min read
Cuối tuần Giản Dật vẫn có lớp, là lớp buổi sáng, mà tối hôm qua chơi quá muộn, đồng hồ báo thức reo inh ỏi cũng không xi nhê. Cuối cùng, Trang Yến Hành phải đem cậu từ trên giường kéo dậy.
Đại khái là còn chưa tỉnh ngủ, Giản Dật nghe thấy ồn ào liền bực bội kéo chăn trùm kín đầu, ngăn hết tất cả âm thanh.
“Hôm nay em có lớp.” Trang Yến Hành chỉ đứng ở đầu giường, nhàn nhạt nhắc nhở cậu.
Người trên giường vẫn không động đậy.
“Nếu em không muốn đi học thì anh có thể tự mình dạy em.”
Giọng nói Trang Yến Hành không chút gợn sóng, lại làm Giản Dật đang ăn vạ trên giường trực tiếp xốc chăn ngồi dậy, khó tin trừng mắt nhìn Trang Yến Hành.
“Em không còn là con nít nữa, anh đừng dùng cách này nữa có được không!”
Hỏi Giản Dật sợ nhất điều gì thì chính là việc được đích thân Trang Yến Hành dạy học.
Khi còn nhỏ cậu ham chơi hiếu động, không hề có tính tự giác, không thích làm bài tập cũng không thích nghe giảng, Trang Yến Hành sẽ ở lại sau khi tan học, lặng lẽ mang sách cùng vở bài tập đến lớp của Giang Dật, đặt trước mặt cậu bắt cậu làm trước mặt anh.
Cậu không chịu ăn vạ đòi về nhà, tài xế riêng lại bị Trang Yến Hành yêu cầu không viết xong bài tập thì không chở cậu về.
Trong phòng học trống trải, chỉ có hai người là cậu và Trang Yến Hành, cậu cố chấp không chịu làm, Trang Yến Hành cũng chiều ý cậu, chỉ lẳng lặng ngồi ở một bên đọc sách.
Có Trang Yến Hàng còn có thể ngồi im chứ Giản Dật lại không ngồi im được, cậu còn nhớ thương đồ chơi với phim hoạt hình ở nhà, còn có dì giúp việc nấu cơm, cuối cùng tất nhiên cậu bắt đầu chịu thua, phát huy sở trường của mình, níu tay Trang Yến Hành làm nũng, gọi một tiếng “anh A Hành ơi”, âm thanh mềm mại khiến ai nghe cũng mềm lòng.
Nhưng Trang Yến Hành không dao động dù chỉ một chút, chỉ ngước lên nhìn cậu một cái, nhắc nhở cậu dù có làm nũng bao nhiêu cũng vô ích, ngoan ngoãn viết xong thì sẽ được về sớm một chút.
Giản Dật biết chiêu này đối với Trang Yến Hành không có tác dụng, cũng ý thức được nếu không làm xong thì Trang Yến Hành sẽ thật sự ngồi đây nhìn cậu ăn vạ cả đêm, nên chỉ có thể cọ tới cọ lui chấp nhận số mệnh mà cầm bút.
Làm sai cũng không sao, Trang Yến Hành sẽ chỉ ra lỗi sai.
Nhưng vấn đề là cậu căn bản còn không nghe giảng, rất nhiều câu hỏi không biết làm bị bỏ trống, chỉ làm được có vài câu mà thôi, Trang Yến Hành sẽ nhìn số câu hỏi bị bỏ trống trên đề rồi sẽ dùng thước kẻ đánh vào tay cậu. Bỏ trống bao nhiêu câu sẽ bị đánh bấy nhiêu cái.
Cậu đánh không lại Trang Yến Hành, nên chỉ có thể bị anh uy hiếp, đưa tay chịu trận. Lòng bàn tay bị đánh sưng đỏ, đánh xong vẫn chưa cho về, Trang Yến Hành sẽ giảng lại từng đề một cho cậu, lần này thì cậu không dám không nghe.
Sau khi làm xong hết thì cậu liền oà khóc một phen nước mắt nước mũi chạy về cáo trạng, nhưng Trang Yến Hành sẽ lấy bài thi của cậu ra đưa cho trưởng bối xem, mọi người xem xong điểm số đều mười phần vui mừng rồi lại đem cậu giao cho Trang Yến Hành.
Cậu còn chưa hiểu gì đã bị ép phải dính với Trang Yến Hành suốt ngày, cùng ăn cùng ở.
Lúc cậu học cấp hai thì Trang Yến Hành đã lên cấp ba, việc học quan trọng còn phải tham gia các loại thi đua, không có thời gian quản thúc cậu. Vì thế cậu quen được một đám phú nhị đại thất nghiệp thất học, kỳ phản nghịch đã đến, bắt đầu trốn học, lao vào những cuộc chơi điên cuồng, thành tích xuống dốc không phanh. Lúc ấy có một tên con nhà giàu trong trong nhà sở hữu một doanh nghiệp xe đua, một đám thanh niên trẻ trâu lén chạy tới chơi, chơi đến chút nữa đã xảy ra chuyện lớn, còn bị Trang Yến Hành bắt quả tang ngay tại chỗ.
Đó là lần thứ hai Trang Yến Hành đánh cậu.
Cậu trốn học, Trang Yến Hành dùng thời gian cả mùa hè bù lại từng buổi học đã trốn, tự mình đốc thúc cậu một lần nữa tiến lên. Khoảng thời gian đó cậu hầu như không rời khỏi thư phòng của Trang Yến Hành, rửa mặt ăn uống ngủ nghỉ đều làm ở đó. Ngay cả khi cậu đã làm xong bài mà Trang Yến Hành giao, cậu vẫn sẽ im lặng ngồi đó, ngoan ngoãn đợi Trang Yến Hành đọc sách hoặc làm những việc khác.
Toàn bộ mùa hè năm ấy, không hề có một ngày nào được rảnh rỗi, cuối cùng một ngày, Trang Yến Hành buông bút, thần sắc bình tĩnh hỏi cậu: “Từ giờ trở đi em đều muốn như thế này sao? Muốn anh tự mình dạy em?”
Giản Dật lập tức lắc đầu nguầy nguậy, từ sau đó thành tích của cậu không bao giờ trượt khỏi top ba của lớp.
Nghe thôi là biết, khoảng thời gian đó đáng sợ như thế nào đối với Giản Dật.
Cậu thật sự sợ Trang Yến Hành sẽ bổ túc cho cậu, hồi cấp ba cũng vậy, từng bài thi đều là cơn ác mộng.
Thật ra số lần Trang Yến Hành đánh cậu chỉ có hai ba lần mà thôi, nhưng tính đe doạ lại cực cao.
Đương nhiên trong những lần đó, Giản Dật tuyệt đối không thừa nhận mình mới là người có vấn đề.
“Ừm, em lớn rồi thì sao nữa?” Trang Yến Hành bình thản hỏi lại, con ngươi không chút gợn sóng.
Thật ra Giản Dật có tật gắt ngủ lúc mới dậy, nhưng không dám tức giận lung tung với Trang Yến Hành nên chỉ có thể bực bội oán giận: “Thời khoá biểu của em anh nhớ rõ như vậy làm gì chứ?”
Trang Yến Hành không trả lời cậu, biết Giản Dật đã tỉnh bèn nói: “Đánh răng xong ra ăn sáng, anh đưa em đi học.”
“Biết rồi.” Giản Dật rầu rĩ nói.
Nhìn bóng dáng Trang Yến Hành rời đi cậu mới không hề tình nguyện mà bò dậy, đi đánh răng rửa mặt.
Sáng sớm tâm trạng đã tệ, Trang Yến Hành đưa cậu đi học còn cố ý nhắc nhở tiết cuối sẽ đến đón, cái cảm giác bị kiểm soát chặt chẽ như vậy thật khiến người ta khó chịu.
Cuộc sống đại học này hoàn toàn khác xa với những gì cậu tưởng tượng, trong lòng Giản Dật tràn đầy oán khí.
Còn chưa đến lúc vào học, trong phòng cũng không quá nhiều người, cậu ghé vào bạn học muốn ngủ bù, chưa gì sau lưng đã bị Vạn Sanh dùng sức vỗ một phát.
Giản Dật đau đến nỗi nhăn mặt, cậu xoay người vẻ mặt u oán nhìn thằng cốt của mình.
Chỉ thấy nó cười ha ha hai tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, sau đó bắt đầu hóng chuyện: “Hôm qua cậu nhắn tớ như thế là có ý gì? Hôm qua xảy ra chuyện gì vậy? Cậu thật sự muốn làm vậy thật à? Nói thật thì tớ cảm thấy anh ta đối xử với cậu khá tốt, coi cậu như em trai vậy.”
Đôi mắt xinh đẹp của Giản Dật giây phút này chỉ âm trầm nhìn cậu, cậu á khẩu nhìn Vạn Sanh: “Cậu rốt cuộc là cốt của tớ hay cốt của Trang Yến Hành?”
Vạn Sanh: “......”
“Đến mức này luôn sao? Đừng làm vẻ mặt như vậy chứ, tớ là anh em chí cốt của cậu tất nhiên sẽ luôn theo cậu, chỉ là cậu không sợ hối hận sao? Hai người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tình cảm nhiều năm như vậy nói vứt là vứt, đi đến bước đường này thật quá đáng tiếc, nhưng mà nếu cậu đã quyết thì tớ sẽ theo cậu.”
Lời Vạn Sanh nói làm cậu trầm mặc, đối phương vừa nói vài câu cậu đã bắt đầu do dự rối rắm.
Vạn Sanh thấy thế thì hỏi cậu thử: “Cậu ngẫm lại một chút xem sao?”
Nghe thấy lời này, Giản Dật nhanh chóng lấy lại tinh thần, lần này cậu đã hạ quyết tâm lắc đầu, cặp mắt kia thoạt nhìn tràn ngập ngọn lửa cách mạng mong muốn tự do: “Không, tớ quyết rồi, tớ muốn tự do!”
Con mẹ nó tình cảm mười tám năm có tính là gì so với tự do, tương lai tươi đẹp đang vẫy tay đợi cậu, cậu thậm chí còn ngửi được cả hơi thở tự do luôn rồi.
Không có Trang Yến Hành, không có ai quản cậu, cậu muốn làm gì thì làm.
Cậu có thể dọn ra khỏi chung cư của Trang Yến Hành, cậu có thể vào ở ký túc xá với Vạn Sanh, muốn chơi điên cuồng như thế nào liền chơi như thế đó, muốn cúp học thì cúp học, trượt môn thì cho trượt luôn, kệ mẹ luận văn, kệ cha tốt nghiệp.
Tài sản của nhà họ Giản này nuôi thêm mười mấy Giản Dật nữa còn được, cậu thật sự không hiểu, chính mình rõ ràng có cuộc sống sung sướng như vậy vì sao trước giờ lại đi theo Trang Yến Hành học tập gian khổ?
Như thế này chẳng phải là tự tìm khổ, hành hạ bản thân sao?
Xem ra Giản Dật bị đàn áp bao năm đã gấp không chờ nổi muốn vùng lên đấu tranh cho cuộc sống mới.
“Hôm nay trở về tớ nói với Trang Yến Hành luôn.” Giản Dật nói.
“Ặc…” Vạn Sanh không theo kịp suy nghĩ của cậu, biểu cảm có chút mờ mịt, hắn dừng lại một chút mới hỏi tiếp: “Nói gì cơ?”
“Tỏ tình, chẳng phải cậu nói thế à?”
Tưởng tượng tới bộ dáng Trang Yến Hành bị cậu làm cho ghê tởm Giản Dật liền vô cùng hưng phấn, vừa rồi nhìn còn uể oải mệt mỏi bây giờ đã tràn đầy sức sống, có thêm vài phần phấn khởi trẻ con.
Vạn Sanh: “Hay là cậu bình tĩnh lại đã..?”
“Nếu cậu thật sự muốn làm thì chúng ta cũng nên lên kế hoạch thật tốt đã, đừng có bảo làm là làm.”
“Việc này còn muốn chuẩn bị kiểu gì?”
Giản Dật không hiểu, chỉ là một câu tỏ tình thôi mà.
“Đợi trưa nay về ký túc xá đi rồi chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Vạn Sanh là người ra ý tưởng, thoạt nhìn vẫn đáng tin cậy hơn.
Vì vậy Giản Dật cố nén tâm tư đang sôi trào, chịu đựng qua một buổi sáng, trong đầu chỉ có cuộc sống tốt đẹp trong mơ sau khi thoát khỏi Trang Yến Hành.
Hai người ăn cơm trưa xong, Giản Dật liền đi theo Vạn Sanh về ký túc xá.
Vạn Sanh ở ký túc xá bốn người, nhưng có một giường trống không ai xài nên là thực tế chỉ có ba người, nghe nói cũng có một tên nhà giàu rất có tiền nên bình thường cũng không ở lại ký túc xá quá nhiều, mà lúc Giản Dật tới thì bạn cùng phòng còn lại cũng đã đi đâu mất nên thành ra phòng này chỉ còn hai người họ.
Đúng là rất tiện lợi.
Dù sao Giản Dật cũng không muốn để người khác biết chuyện cậu cùng Trang Yến Hành.
“Lúc sáng cậu nói vậy là sao? Còn muốn lên kế hoạch như thế nào?” Giản Dật trực tiếp ngồi lên giường Vạn Sanh, hoàn toàn xem đây thành địa bàn của mình.
Vạn Sanh kéo cái ghế từ bàn học lại, ngồi đối mặt với Giản Dật rồi bắt đầu nói lời thấm thía: “Đã diễn thì diễn cho trót, chúng ta phải làm từng bước một mới có thể tiến đến mục đích cuối cùng…..”
“Đừng có lèm bèm, nói chuyện chính.” Giản Dật mất kiên nhẫn đánh gãy cậu.
“...À ừ.” Vạn Sanh chuẩn bị thao thao bất tuyệt liền bị Giản Dật cắt ngang, cậu ta hắng giọng bắt đầu nghiêm túc giảng dạy: “Cậu không thể không có dấu hiệu, không báo trước mà chạy lên nói thích anh ta, từ góc nhìn của anh ta chắc chắn sẽ không thể hiểu được, rồi sẽ nảy sinh nghi ngờ, cảm thấy cậu đang chơi chiêu, nói chung là sẽ không tin cậu đâu.”
Giản Dật: “......”
Vạn Sanh nói đúng, Trang Yến Hành thông minh lại còn có năng lực nhìn người siêu chuẩn, đặc biệt là nhìn mình đây, ở trước mặt anh căn bản không giấu được điều gì. Đột nhiên chạy đến nói thích nói yêu chắc chắn sẽ bị nhìn thấu.
Vừa nghe phương án này chắc chắn không làm được cậu liền xìu xuống như quả bóng xì hơi, nháy mắt đã không có tinh thần.
Thì ra nãy giờ đã phí công vui mừng rồi sao?
“Cậu đừng như thế, nghe tớ nói xong, ý tớ là cậu đừng có vội vàng xông vào như vậy, cứ đi từng bước một thôi, từ giờ trở đi chứ vô tình hữu ý làm một ít hành động mập mờ, cố tình tiếp xúc thân thể với anh ta nhiều chút, bộ dáng lơ đãng nhưng phải làm cho anh ta nhìn ra được là cậu đang cố ý, làm anh ta nghi ngờ rằng cậu có ý đồ.”
Giản Dật nhăn nhăn mày.
Vạn Sanh tiếp tục nói: “Cậu phải gieo một hạt giống hoài nghi vào lòng anh ta, sau đó từng bước từng bước, vun trồng cho sự hoài nghi ngày càng lớn, cuối cùng tự mình làm nó nổ tung.”
“Phiền quá vậy.” Giản Dật không chút nghĩ ngợi đã từ chối.
“Thật ra khá hợp lý, chỉ là hơi phiền toái thôi mà, đã làm thì cùng lắm cũng chỉ một hai tháng thôi, cậu nhịn anh ta nhiều năm như vậy mà bây giờ có hai tháng cũng chờ không nổi sao? Chẳng lẽ cậu không muốn thấy bộ dạng khiếp sợ của anh ta à?”
“......”
Thật ra là muốn thấy, nằm mơ cũng thấy, tất nhiên là rất rất muốn thấy.
Chỉ cần có thể thoát khỏi Trang Yến Hành, bắt cậu làm gì cũng được.
Nghĩ đến Trang Yến Hành bị cậu làm cho kinh tởm, Giản Dật lại lần nữa lên tinh thần.
Trang Yến Hành người này cũng hơi kỳ lạ, dường như anh không thích thân cận với người khác, còn đặc biệt ghét tiếp xúc thân thể, đôi khi gặp rắc rối Giản Dật sẽ tìm Trang Yến Hành làm nũng cho qua chuyện. Mỗi lần cậu vừa mới nắm tay Trang Yến Hành, còn chưa kịp mở mồm làm nũng õng ẹo đã bị anh cưỡng chế buông ra, Giản Dật rất sợ anh nên không dám lỗ mãng, chỉ có thể uỷ khuất thu tay lại.
Nhưng mà hầu hết thời gian, cậu mới không thèm tới gần Trang Yến Hành đâu nha!
Kế hoạch của Vạn Sinh đã được thông qua, cậu gấp không chờ nổi đến tan học, mong chờ Trang Yến Hành đến đón cậu.
Comments