Chương 8: Thật sự không có gì muốn nói sao?
- Lunar nè
- Apr 1
- 9 min read
Trở về chung cư, Trang Yến Hành hỏi Giản Dật tối nay muốn ăn gì để anh làm.
Giản Dật tự nhiên như ruồi bắt đầu liệt kê từng món.
Trang Yến Hành rất ít khi xuống bếp, mà thật ra là lúc trước Giản Dật dọn vào, thậm chí còn không biết Trang Yến Hành có thể nấu ăn.
Trước kia còn hay qua nhà họ Trang chơi, trong nhà có dì giúp việc nấu cơm, dì rất am hiểu khẩu vị của bọn họ. Bố mẹ Trang Yến Hành lâu lâu cũng sẽ vào bếp nấu vài món, Giản Dật rất biết nịnh người, lần nào cũng khen bọn họ bay lên mây luôn.
Cậu đúng là kiểu người dễ thương dễ mến, ở đâu cũng được mọi người yêu quý, chỉ có mỗi tên Trang Yến Hành này cho dù cậu dùng thủ đoạn gì thì thái độ đối với cậu vẫn như vật, trước sau như một.
Sau khi chuyển vào chung cư, chỉ có hai người ở cùng nhau, Trang Yến Hành thích yên tĩnh không thích có người lạ trong nhà, nên mỗi tuần chỉ có 2 ngày là có dì giúp việc đến nhà dọn vệ sinh. Ngày thường nếu ăn cơm ở chung cư, nếu không phải đặt đồ ăn ngoài thì chính là đích thân Trang Yến Hành xuống bếp nấu ăn.
Lần đầu tiên thấy Trang Yến Hành đứng bếp, Giản Dật còn ngạc nhiên muốn chết. Sau này lại nhịn không được mà nghĩ, Trang Yến Hành này sao mà cái gì cũng biết làm thế? Thật phiền ghê!
Dù cậu thật sự rất thích đồ ăn Trang Yến Hành nấu, tay nghề của người ta quả thật rất tốt, chỉ là anh quá bận, thời gian để ăn còn không có thì lấy đâu ra thời gian nấu ăn.
Lúc Trang Yến Hành bận rộn trong bếp thì cậu ở phòng khách chơi game, chơi hai trận thua cả hai trận. Giản Dật cảm thấy không thú vị liền đem điện thoại ném sang một bên.
Cậu dựa vào sofa, chán nản lấy điều khiển TV chuyển kênh một hồi, cuối cùng đứng dậy đi vào phòng bếp.
Lúc Trang Yến Hành ở trong bếp bận bịu tới lui, Giản Dật dựa vào cửa nhìn một hồi cũng cảm thấy có chút ngại ngùng, vì thế bèn ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Em có giúp được gì không?”
“Không cần.”
“Ò.” Giản Dật đứng nhìn một hồi liền phát hiện Trang Yến Hành không muốn để ý đến cậu, cậu lại tiếp tục nói: “Vậy em trò chuyện với anh nha, cho anh đỡ chán?”
Trang Yến Hành dừng động tác, sau đó quay người lại nhìn Giản Dật. Ánh mắt anh tràn đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu, giống như muốn nhìn thấu nội tâm của Giản Dật vậy. Cậu nhanh chóng chột dạ, chỉ có thể mau chóng dời mắt, né tránh ánh mắt của Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành không nhìn nữa, “Bài tập làm xong hết chưa?”
Giản Dật: “......”
Có sinh viên nào suốt ngày bị truy hỏi bài tập làm xong chưa như cậu không cơ chứ!
“Anh không thể nói chuyện khác sao?”
“Em còn có chuyện gì khác muốn nói với anh?”
Giản Dật: “Không không, không có gì.”
Cậu dường như đã bình thường trở lại.
“Ra ngoài chơi một chút đi, cơm sắp xong rồi.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật đảo mắt, cậu nhìn thấy đồ ăn đã làm xong, cuối cùng cũng tìm được một việc có thể làm, chủ động đi qua giúp Trang Yến Hành bưng đồ ăn ra bàn.
Trang Yến Hành chỉ nhìn cậu chứ không nói, hôm nay Giản Dật có hơi ân cần quá mức.
Nếu đối phương đã không chịu nói vậy cứ từ từ, để anh xem cậu rốt cuộc muốn làm trò gì.
Ngày thường Giản Dật đời nào sẽ động vào những việc này, tiểu thiếu gia như cậu đến duỗi tay há mồm còn lười, đừng nói giúp anh bưng đồ ăn, ngay cả ăn cơm còn phải để người khác bới cho để ngay trước mặt.
Việc này Trang Yến Hành cũng không có ý kiến, Giản Dật vốn dĩ là được người trong nhà yêu thương mà lớn lên, giờ anh đem người ta đến đây ở tất nhiên sẽ không để cậu uỷ khuất.
Hai người ngồi kế nhau trên chiếc bàn cơm nho nhỏ, khoảng cách cũng gần hơn bình thường, Giản Dật chủ động đứng dậy múc canh cho Trang yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn động tác của Giản Dật, cuối cùng hỏi lại lần cuối: “Tiểu Dật, em thật sự không có gì muốn nói sao?”
Động tác ăn cơm của Giản Dật đông cứng, trong nháy mắt cậu còn tưởng Trang Yến Hành đã biết tất cả rồi.
Nhưng cậu nhanh chóng ép bản thân mình phải bình tĩnh, đem chén canh đặt ở trước mặt Trang Yến Hành, lúc này mới làm như không có chuyện gì ngước mắt lên nhìn anh: “Ừm đúng là có vài việc nhỏ muốn nhờ A Hành hỗ trợ.”
“Việc gì?”
Thấy mặt anh đã dịu xuống vài phần, loại cảm giác chột dạ trong lòng Giản Dật cũng đã biến mất.
Cậu âm thầm nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới nói: “Giáo sư của bọn em cho nhóm em một cái đề tài nghiên cứu, em không hiểu cho lắm, muốn hỏi anh chút thôi.”
“Chỉ có vậy?” Trang Yến Hành cầm thìa trong tay, tuỳ ý khuấy khuấy nước canh, sau đó buông ra.
Gốm sứ va vào nhau tạo thành âm thanh cực kỳ trong trẻo, theo đó trái tim Giản Dật cũng đập liên hồi. Cậu nhìn Trang Yến Hành, nỗ lực khiến chính mình nhìn có khí thế một chút: “Chứ không thì sao? Anh còn nghĩ sao nữa?”
“Trang Yến Hành, rốt cuộc anh nghĩ em là con người như thế nào vậy?”
Cậu có chút tức giận, bất mãn lên án người đối diện.
Trang Yến Hành trầm mặc, không truy hỏi nữa: “Biết rồi, chút nữa em đưa cho anh, anh giúp em nhìn một chút.”
Giản Dật thả lỏng, nghĩ thẫm, Trang Yến Hành người này vẫn quá nhạy bén, cậu không thể biểu hiện quá nóng vội hoặc quá mức cố tình.
Vì vậy cậu bắt đầu trộm quan sát đối phương, thấy anh ăn hết canh mới săn sóc mà gắp một miếng sườn thả vào chén của Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn cậu, cậu cũng nhìn Trang Yến Hành, cậu đang thăm dò xem thái độ của Trang Yến Hành như thế nào, sau đó tìm cách nắm giữ nhịp độ này.
May là lúc này Trang Yến Hành cũng không nói gì nữa mà ăn nốt miếng sườn Giản Dật gắp cho, cậu có chút vui vẻ, mà vui vẻ vì điều gì cậu cũng không thể nói rõ.
Trang Yến Hành thấy tâm trạng Giản Dật hôm nay có vẻ không tệ, anh gắp thêm đồ ăn cậu thích vào chén cho cậu.
Giản Dật không để ý hành động của anh, hoặc có thể nói là đã quen từ lâu rồi.
Trang Yến Hành rất hiểu khẩu vị của cậu, lúc còn nhỏ cậu ngồi cạnh Trang Yến Hành, vì tay quá ngắn thường xuyên không với được đến đồ ăn, đều là Trang Yến Hành gắp giúp cậu. Lâu dần liền hình thành một loại thói quen, dù là ăn cơm ở nhà hay ở ngoài chỉ cần có Trang Yến Hành cậu liền lười gắp thức ăn.
Thật ra, cũng chính là Trang Yến Hành đã chiều hư cậu.
Trang Yến Hành đối với Giản Dật, đúng là rất nghiêm khắc nhưng cũng rất chiều chuộng.
Nếu không thì lúc xảy ra chuyện thì Giản Dật cũng sẽ không đi tìm Trang Yến Hành đầu tiên.
“A Hành gần đây anh rất bận sao?” Giản Dật vừa ăn cơm vừa hỏi Trang Yến Hành.
Từ lúc cậu dọn vào đây đến giờ, hầu như tối nào cũng thấy Trang Yến Hành ở trong phòng làm việc.
“Vẫn ổn.” Trang Yến Hành trả lời.
Sau đó tạm dừng một chút, lại hỏi: “Làm sao vậy?”
Giản Dật lắc đầu: “Không có gì đâu, em chỉ hỏi thôi.”
Bình thường cậu rất ít khi hỏi chuyện liên quan đến Trang Yến Hành, hôm nay hiếm khi lại tò mò bình thường anh sinh hoạt như thế nào, rốt cuộc người ta đối với cậu thì nắm rõ như lòng bàn tay, mà cậu đối với đời sống riêng của anh, phải nói là biết rất ít.
Tục ngữ đã nói biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.
Huống hồ…
Giản Dật vẫn có chút tâm tư, cậu do dự trong chốc lát, thử thăm dò hỏi Trang Yến Hành: “A Hành, anh có thích ai không?”
Trang Yến Thành là một người ưu tú đến vậy, người thích anh chắc là nhiều không xuể nhỉ? Nhưng mà cậu chưa từng thấy anh nói về chuyện tình cảm bao giờ.
Nếu Trang Yến Hành mà yêu đương chắc cũng không có thời gian quản cậu như thế này đâu nhỉ? Nếu vậy thì quá tốt, bọn họ vẫn có thể làm anh em chí cốt.
Giản Dật nghĩ như vậy.
Biểu cảm Trang Yến Hành có hơi khựng lại, ánh mắt không rõ ý nghĩa bắn về phía Giản Dật.
Giản Dật cảm thấy bản thân mình mắc một căn bệnh mà chỉ cần nhìn thấy Trang Yến Hành Hành là cậu sẽ cảm thấy chột dạ. Nếu không thì tại sao đối phương chỉ mới nhìn một cái cậu đã muốn trốn tránh cơ chứ.
Cậu không chịu nổi áp lực, cảm thấy bản thân lẽ ra không nên hỏi vấn đề này, dù sao đây cũng là chuyện riêng của Trang Yến Hành.
Vừa chuẩn bị làm trò để cho qua đề tài này thì lại nghe Trang Yến Hành trả lời: “Có.”
“Cái gì?” Giản Dật vừa nghe liền mở to mắt, nội tâm lập tức lộn tùng phèo, ánh mắt tràn đầy khó tin nhìn về phía Trang Yến Hành, tên này vừa mới nói cái gì cơ?
Có..?
Có là sao? Trang Yến Hành có người mình thích? Tại sao một người sớm chiều ở chung như cậu lại không hề hay biết?
Hơn nữa, Giản Dật lập tức nghĩ đến tất cả những người có liên quan đến Trang Yến Hành, cuối cùng kết luận là, đến một đối tượng tình nghi cũng không có.
Ngoại trừ cậu, Trang Yến Hành đối với ai cũng duy trì khoảng cách, ngay cả cậu là người có thể gần gũi với anh đến vậy vẫn là do cậu đã lớn lên dưới sự chăm sóc của Trang Yến Hành.
“Là ai vậy?” Có lẽ đã quá bất ngờ, Giản Dật bèn hỏi thẳng ra theo bản năng.
Nhưng lần này Trang Yến Hành lại không trả lời cậu, chỉ lặng lẽ nhìn cậu một lát, hỏi: “Em hỏi chuyện này làm gì? Em có người mình thích à?”
“Không có.” Giản Dật gần như phủ nhận ngay lập tức, cậu có crush hay không chẳng phải Trang Yến Hành nên là người rõ nhất sao?
Mỗi lần có ý nghĩ yêu đương thôi là đã bị anh bóp chết từ trong nôi rồi, như thế này làm sao cậu còn thích ai được nữa.
Nghĩ đến đây Giản Dật bắt đầu ở trong lòng cảm thấy bất công, tại sao cậu lại bị quản thúc gắt gao, cái này không cho cái kia không cho, còn Trang Yến Hành lại nhàn nhã thích người khác?
“Không có người thích, vậy thì là muốn yêu đương?” Trang Yến Hành tuy là đang hỏi cậu nhưng lại dùng ngữ khí như đang khẳng định.
Giản Dật không phủ nhận, tuổi này yêu đương mới là bình thường chứ!
“Tiểu Dật, ngoan ngoãn đọc sách đi, đừng suy nghĩ những chuyện khác.”
Trang Yến Hành lạnh lùng nhắc nhở cậu.
Nếu không anh không chắc chắn mình sẽ làm ra những gì đâu.
Giản Dật trong lòng rất bất mãn, nhưng chỉ cần còn bị Trang Yến Hành quản như thế thì đến khi cậu tốt nghiệp đại học cũng đừng nghĩ đến chuyện yêu đương.
Vì thế cậu lại hỏi dò: “A Hành, anh thích người ta vậy anh không tính theo đuổi sao?”
Giản Dật tối nay dường như đặc biệt có hứng thú với đề tài này, Trang Yến Hành không trả lời mà chỉ hỏi lại một câu: “Em hy vọng anh theo đuổi?”
Hỏi một câu đến Giản Dật cũng phải trầm mặc.
Cậu gật gật đầu trả lời: “Đương nhiên rồi, thích thì phải theo đuổi, không theo đuổi thì làm sao biết đối phương có thích anh hay không chứ? Anh không theo đuổi, thì đến cơ hội còn chẳng có.”
“A Hành, em cảm thấy, em ở lại đây đối với anh rất không tiện nhỉ? Anh nghĩ lại xem, anh muốn theo đuổi người ta, chúng ta lại ở chung một chỗ, tất nhiên là sẽ ảnh hưởng đến anh rồi……”
Đây mới là trọng điểm cậu muốn nói, Trang Yến Hành theo đuổi người mình thích, sau đó cậu cho bọn họ không gian riêng là có thể dọn ra ngoài ở riêng như cậu mong muốn.
Giản Dật gần như đã nói huỵch toẹt ra rồi, hình như còn sợ người ta không hiểu.
“Ồ vậy anh có nên cảm ơn em vì đã thay anh suy xét không?” Giọng Trang Yến Hành có hơi lạnh lùng.
Giản Dật sửng sốt, cậu cảm thấy hình như Trang Yến Hành giận rồi, nhưng cậu không biết đối phương vì sao đang bình thường lại trở nên tức giận.
“Không có gì bất tiện đâu.”
Sau khi nói xong câu này, xem như đáp lại Giản Dật, anh liền đứng dậy rời đi, đồ ăn trên bàn còn chưa ăn được bao nhiêu.
Giản Dật trong lúc nhất thời không biết bản thân đã làm gì sai, nhìn bóng dáng Trang Yến Hành rời đi, trên bàn đồ ăn vẫn còn nguyên, nhưng dường như cậu cũng không thấy ngon nữa.
Comments