Chương 9: Về phòng mà ngủ
- Lunar nè
- Apr 1
- 6 min read
Sau khi Trang Yến Hành về phòng thì không ra ngoài nữa, Giản Dật biết Trang Yến Hành đang dần tiếp nhận một phần gia nghiệp nhà họ Trang.
Anh không giống cậu, ngay cả ngài Trang cũng thường xuyên khen ngợi Trang Yến Hành, mà từ rất sớm, ngài Trang đã bắt đầu hỏi ý kiến Trang Yến Hành về một số chuyện trong công ty.
Thời gian cậu ở nhà họ Trang có khi còn nhiều hơn thời gian ở nhà của mình nên cậu thường xuyên thấy ngài Trang gọi Trang Yến Hành vào phòng bàn công việc. Đôi khi sẽ nói rất lâu, sau khi nói xong đi ra ngoài cậu có thể thấy trong ánh mắt ngài Trang tràn ngập tán thưởng cùng tự hào.
Ngay cả ba mẹ mình mỗi lần nhìn thấy Trang Yến Hành còn nhìn ba mẹ Trang một cách hâm mộ, sau đó cậu thấy ba mẹ quay sang nhìn mình, không nhịn được cảm thán: “Xem ra chúng ta chỉ có thể làm việc thêm vài chục năm nữa thôi.”
Mỗi khi chuyện đó xảy ra cậu đều rất biết điều mà im miệng, đề phòng bọn họ lại muốn cậu nỗ lực phấn đấu.
Mỗi tội ba mẹ cậu mỗi năm đều làm việc ở nước ngoài, một năm chỉ về thăm cậu có vài lần, nếu không phải có Trang Yến Hành lo cho cậu thì có lẽ bây giờ cậu đã thành cái loại thiếu gia thất nghiệp thất học ăn chơi trác táng rồi.
Giản Dật lăn qua lộn lại trên giường mãi vẫn chưa ngủ được, bèn mở máy tính copy một phần đề tài nghiên cứu kia gửi qua cho Trang Yến Hành.
Đối phương ngay lập tức nhận được và bắt đầu xem xét.
Giản Dật bắt đầu chờ đợi mòn mỏi, cậu xem Trang Yến Hành như một cái Baidu biết đi vậy, anh biết rất nhiều thứ, chỉ một lúc sau đã gửi tài liệu qua cho cậu.
Nhưng mà, nhiều chữ quá, cậu vừa thấy đã mềm nhũn cả người.
Ước gì có người viết bài luận 2000 chữ này giúp cậu, nhưng mà nếu bị Trang Yến Hành phát hiện thì chắc chắn no đòn.
Lúc nhỏ bị đánh mấy cái không tính, giờ lớn vậy rồi mà còn bị đánh thì thật sự là quá nhục, Giản Dật không chịu nổi nhục nhã như vậy nên nhận mệnh bắt đầu viết.
Lúc cậu hoàn thành nhiệm vụ, thật vất vả viết xong bài luận 2000 chữ thì đã mười giờ rưỡi tối.
Giản Dật duỗi người, có hơi khát nước một chút, vươn tay lấy ly thì phát hiện không có nước. Cậu trề môi đứng dậy, đi vào phòng khách rót nước.
Ra khỏi phòng, cậu phát hiện phòng làm việc của Trang Yến Hành vẫn còn sáng đèn.
Muộn thế này mà vẫn làm việc à? Giản Dật nói thầm trong lòng, thôi kệ vậy, cậu tiếp tục rót nước, vừa đầy được nửa ly liền chú ý đến đồ ăn trên bàn.
Lúc cậu ăn xong đến giờ vẫn không khác tí gì, vậy là Trang Yến Hành không ăn tiếp. Vậy là cả buổi tối hôm nay anh không ăn gì luôn?
Giản Dật rời mắt, cố gắng ngăn mình đừng đi làm việc bao đồng, lo Trang Yến Hành có đói bụng không làm gì, nhịn một ngày có chết được đâu.
Nhưng cậu lại nhìn những món ăn trên bàn, đều là Trang Yến Hành nấu cho cậu, còn toàn là món cậu thích ăn, anh tự nhiên bỏ đi như vậy rất giống bị chọc giận.
Mặc dù cậu không biết đối phương tại sao lại giận, có lẽ là do mình lấc cấc dò hỏi chuyện riêng tư của anh ta?
Nhưng mắc gì Trang Yến Hành có thể yêu thầm người khác sau lưng cậu.
Giản Dật lại lần nữa trong lòng dậm chân, không công bằng!
Nên là, cậu quyết định mặc kệ Trang Yến Hành!
……
Chưa được bao lâu, trong phòng bếp liền truyền đến tiếng lách cách leng keng, động tĩnh rất lớn, tất nhiên chính là Giản Dật đang hâm nóng đồ ăn trong chảo.
Rõ ràng nhìn Trang Yến Hành làm rất đơn giản, tại sao cậu chỉ hâm nóng đồ ăn lại khó khăn như vậy, khói bốc lên dày đặc, đồ ăn trong chảo bắt đầu cháy đen.
Cậu luống cuống tay chân, Giản Dật chỉ hâm nóng vài món mà đã quậy nhà bếp thành một bãi chiến trường, cậu cũng lười dọn, thôi để Trang Yến Hành gọi dì giúp việc tới dọn dẹp tàn cuộc đi.
Giản Dật cảm thấy chính mình thật là có tâm hết sức, cậu bưng thức ăn nóng hổi cùng cơm, đến trước cửa phòng làm việc của Trang Yến Hành gõ cửa.
“Vào đi.”
Giản Dật lúc này mới mở cửa ra đi vào, trong tay cậu bưng đồ ăn, vừa mở cửa đã đối mặt với ánh mắt từ trên nhìn xuống của Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn chằm chằm đồ ăn trong tay Giản Dật, cậu có hơi ngại nhưng vẫn tươi cười lấy lòng, giọng nói có chút nũng nịu: “A Hành, anh giận em à?”
“Không giận.” Trang Yến Hành lời ít ý nhiều, dừng một chút, giọng nói dịu dàng hơn: “Không có giận em.”
Giản Dật nghe Trang Yến Hành bảo không giận lập tức yên lòng, dáng vẻ khép nép vừa nãy cũng biến đâu mất, cậu trực tiếp xông vào, đóng cửa phòng, đưa đồ ăn tới trước mặt Trang Yến Hành như đang dâng kho báu. Cậu cười hì hì nói: “Em vừa hâm lại đó, em thấy hình như cả đêm anh chưa ăn gì, chắc là đói rồi, cố tình hâm cho anh đó.”
Giản Dật thật sự rất biết cách dỗ dành, ngọt ngào đến mức khiến người khác vừa nhìn đã thích, cũng không trách Giản gia cưng cậu như hoa như ngọc.
Trang Yến Hành nhìn đồ ăn đã bị hâm đến quá chín trong tay cậu, hình như còn có mùi khét, lại nhìn Giản Dật đang mong ngóng nhìn anh, trên mặt có một nét dịu dàng khó phát hiện: “Ừm.”
Trang Yến Hành tạm dừng làm việc để ăn cơm, Giản Dật liền ngồi nói chuyện phiếm với anh: “Trễ thế này rồi mà anh vẫn còn bận sao?”
“Sắp xong rồi.” Trang Yến Hành nói.
“À.” Giản Dật nhìn tài liệu trong máy tính của Trang Yến Hành, đều là thứ cậu đọc không hiểu, đơn giản ngồi một bên nghịch điện thoại, cũng không quậy Trang Yến Hành ăn cơm.
Trang Yến Hành hỏi cậu: “Không về ngủ à?”
Giản Dật thuận miệng đáp: “Mai em không có tiết, anh ở trong này chắc chán lắm, em ở đây nói chuyện với anh.”
Cậu cắm đầu bấm điện thoại, cũng không chú ý đến biểu cảm của Trang Yến Hành, chỉ nghe đối phương im lặng một chút, rồi nói: “Ừm.”
Vì thế Trang Yến Hành ăn xong liền quay lại làm việc, Giản Dật ngồi bên người anh chơi game, còn sợ ồn nên cố tình đeo tai nghe, ánh mắt của Trang Yến Hành có vài lúc sẽ dừng lại trên người Giản Dật.
Chơi vài ván người đối diện đã thấy mệt, không muốn chơi nữa liền bắt đầu vứt điện thoại qua một bên, bắt đầu nhìn Trang Yến Hành làm việc, đúng là có hơi chán, nhìn một hồi cũng trở nên mệt mỏi.
Trang Yến Hành chỉ cảm thấy bả vai mình chùng xuống, quay đầu đã thấy Giản Dật tựa vào vai anh ngủ gật.
Anh nhìn chằm chằm một lúc lâu, tin nhắn trên máy tính đã được trả lời, Trang Yến Hành cũng lặng lẽ lờ đi, anh nhẹ nhàng đỡ lấy vai Giản Dật, muốn đánh thức cậu: “Tiểu Dật, về phòng mà ngủ.”
“Ừm…” Giản Dật nhăn mày, lẩm bẩm một tiếng, hất tay của Trang Yến Hành ra rồi lại xoay người nắm lấy, không cho anh quấy rầy cậu ngủ, rồi sau đó tiếp tục say giấc.
Trang Yến Hành rũ mắt, nhìn tay Giản Dật đang nắm lấy tay mình, trầm mặc.
Comments