Chương 10: Cảm ơn A Hành
- Lunar nè
- Apr 1
- 9 min read
Lúc Giản Dật tỉnh lại đã là buổi sáng hôm sau, cậu ngồi dậy từ trên giường, duỗi người rồi nhìn ra cửa sổ. Ánh mặt trời xuyên qua mặt kính chiếu vào, Giản Dật híp híp mắt, lộ ra dáng vẻ thoải mái thoả mãn.
Hôm nay trời đẹp ghê.
Đợi đến lúc đứng dậy rửa mặt cậu mới đột nhiên nhớ tới, hình như tối qua mình ở bên phòng Trang Yến Hành mà nhỉ? Mình đã ngủ thiếp đi lúc nào?
Giản Dật nghĩ không ra, cũng không có ấn tượng gì lúc trở về phòng, không lẽ là Trang Yến Hành bế cậu về?
Giản Dật nghĩ đến khả năng này liền nổi da gà, cậu vội vàng lắc đầu, phủ nhận trong lòng, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.
Tuy rằng lúc trước Trang Yến Hành cũng hay bế cậu về phòng, nhưng đó là lúc cả hai còn nhỏ, lúc cậu còn nhỏ.
Hiện tại hai đứa đã lớn như vậy rồi Trang Yến Hành sao có thể ôm cậu về phòng chứ?
Chắc chắn là lúc mơ màng bị Trang Yến Hành đánh thức, sau đó tự mình trở về.
Đúng, chắc chắn là vậy.
Giản Dật rửa mặt xong đi ra khỏi phòng, phát hiện Trang Yến Hành giờ này mà vẫn còn ở nhà.
Đối phương đang ngồi trên ghế sô pha đọc sách, nghe được tiếng cậu ra khỏi phòng liền ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Giản Dật theo bản năng dừng bước, sau đó chào hỏi: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Trang Yến Hành đóng sách, sau đó lại nói: “Trong bếp có cháo, còn nóng.”
Đã mười giờ sáng, Giản Dật quả thực là có chút đói, lúc nào Trang Yến Hành ở nhà cũng sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả hai người.
Cậu đáp lại, đi vào trong bếp, bàn ăn cùng quầy bếp hỗn loạn toàn bộ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Giản Dật bưng cháo ra, là cháo trắng yến mạch ấm áp.
Cậu thuận miệng hỏi một câu: “Dì tới hả anh?”
“Không có.”
“Vậy anh là người dọn bếp à?” Giản Dật bưng cháo ra, vừa đi vừa hỏi.
“Ừm.”
Trang Yến Hành trả lời ngắn gọn trước sau như một, anh lại cuối đầu đọc sách, Giản Dật thì ngồi đối diện húp cháo.
“Chút nữa em muốn ra ngoài chơi.” Giản Dật nói.
Động tác của Trang Yến Hành dừng lại khẽ khàng, rất khó phát hiện ra, anh hỏi: “Đi đâu?”
“Hẹn bạn ra ngoài chơi.” Giản Dật húp cháo, giọng điệu lấp liếm.
Thật ra cậu căn bản có hẹn ai đâu, chỉ là không biết Trang Yến Hành hôm nay cũng ở nhà. Khó lắm mới được một ngày nghỉ, cậu thật sự không muốn ở cùng Trang Yến Hành cả ngày tí nào.
Trang Yến Hành không nói gì, chỉ lên tiếng: “Biết rồi.”
Vậy nên Giản Dật ăn xong ngay lập tức bỏ chạy, chỉ còn Trang Yến Hành ở trong nhà.
Điện thoại di động của anh đúng lúc vang lên, Trang Yến Hành rũ mắt, trên màn hình hiện lên tên Tạ Nguyên, ông chủ của một tập đoàn công nghệ mới mở.
Đây là một công ty tự khởi nghiệp, ông chủ còn trẻ và cũng rất tham vọng chỉ là tình hình tài chính không đủ. Đây là một công ty nhỏ, lại không có tiếng trong giới, không ai xem trọng nên cũng không ai nguyện ý đầu tư.
Vì thế Tạ Nguyên đã tìm đến anh.
Anh nhìn hạng mục trong tay anh ta, cảm thấy khá thú vị nên cũng đã tìm hiểu một chút.
Trang Yến Hành khép sách lại đặt trên sô pha, cả người hơi tựa ra sau, nhắm mắt, khi lần nữa mở ra, cặp mắt kia đã lần nữa khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng, điềm đạm. Anh bấm nhận cuộc gọi: “Alo.”
Người ở đầu dây bên kia nói với anh điều gì đó, Trang Yến Hành yên lặng lắng nghe, đến khi đối phương nói xong anh mới mở miệng: “Không cần ngày khác, hôm nay đi, gửi cho tôi địa chỉ.”
Người bên kia có hơi kinh ngạc: “Ngài trang không phải hôm nay không rảnh sao?”
“Ừm.” Trang Yến Hành hơi hơi nghiêng đầu, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa, nhàn nhạt trả lời: “Bây giờ đã rảnh rồi.”
……
Cuộc sống đại học của Giản Dật so với trung học thật sự là tự do hơn không ít, ít nhất Trang Yến Hành sẽ không quản chuyện cậu chơi với bạn bè nào, chỉ nhắc nhở cậu không giao du với những người không tốt.
Giản Dật biết Trang Yến Hành nói đến những loại người nào, cho nên ở việc này sẽ không dẫm trúng mìn của Trang Yến Hành, nhưng bây giờ lại đến Trang Yến Hành đặt giờ giới nghiêm cho cậu, yêu cầu buổi tối phải về nhà trước 11 giờ, không cho qua đêm bên ngoài.
Chỉ cần tuân thủ những quy định này thì hầu hết thời gian đều bình yên vô sự. Suy cho cùng Giản Dật cũng không phải mỗi ngày đều gây chuyện.
Tối nay gió lớn, thoạt nhìn giống như trời sắp đổ mưa. Sau giờ học buổi tối Giản Dật muốn về thẳng nhà nhưng còn chưa đứng dậy đã bị Vạn Sanh vồ lấy từ phía sau.
Giản Dật bị cậu ta đè cho loạng choạng, cậu quay lại gỡ tay Vạn Sanh ra, lông mày nhăn lại: “Đã nói rồi, đừng có mà quàng vai bá cổ nữa.”
Cậu chả thích tí nào.
“Biết rồi, đừng có ngại nữa, bạn bè ai mà chả như này?” Vạn Sanh bất bình, nhưng vẫn rụt tay về, sau đó thần thần bí bí nói: “Gần đây có ra một bộ phim kinh dị kỹ xảo đỉnh nóc lắm, thấy sao, qua ký túc xá tớ xem chung không?”
Ở ký túc xá ngoài Vạn Sanh còn có hai người khác nữa, Giản Dật nhìn thấy họ đang ngồi gần đó, không có gì hứng thú: “Không xem.”
“Sao lại không xem? Ai xem rồi cũng nói phim này ghê lắm, vậy mới hay!” Vạn Sanh cố gắng lôi kéo, bỗng nhiên dừng lại nhìn Giản Dật với vẻ mặt khó hiểu: “Đừng nói là cậu sợ nhé?”
“Ai sợ?” Giản Dật lập tức phản bác, giống như sợ phim kinh dị là chuyện gì đó mất mặt lắm vậy.
“Không sợ vậy thì xem đi” Vạn Sanh nói.
“Đi thì đi!” Giản Dật đương nhiên đáp ứng ngay.
Vì thế cậu đi theo Vạn Sanh về ký túc xá nam.
Một bọn con trai tụ tập xem phim kinh dị, gió ngoài ký túc xá thổi ngày càng lớn, như là muốn quật đổ cả cây cối, ở trong ký túc xá vẫn có thể nghe được tiếng gió gào thét bên ngoài.
Thỉnh thoảng cửa sổ còn phát ra âm thanh kẽo kẹt, vừa lúc trong phim cũng đến đoạn có gió, trời tối gió to, ma nữ cũng bay ở bên ngoài cửa sổ, đôi mắt đầy máu gắt gao nhìn chằm chằm người trong phòng.
Đèn trong phòng bắt đầu nhấp nháy.
Lòng bàn tay Giản Dật đổ đầy mồ hôi, hầu như toàn bộ quá trình tinh thần cậu đều căng chặt, chỉ có Vạn Sanh là hứng thú, không sợ chút nào mà còn thảo luận cốt truyện cùng Giản Dật.
Giản Dật bị tiếng cửa sổ dọa sợ, theo bản năng nhìn ra bên ngoài, không có gì cả chỉ có gió thổi mạnh mà thôi.
Sau khi đã xem phim xong, Giản Dật mới hơi thả lỏng một chút, mà khi cậu nhìn ra ngoài bầu trời tối kịt cùng với gió thổi mạnh, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, có hơi không muốn ra khỏi cửa.
Vạn Sanh không để ý nhiều như vậy, cảm thấy thời tiết quá tệ, trời còn tối, lỡ như trên đường về trời đổ mưa thì toi mất nên hỏi Giản Dật: “Nếu không thì tối nay cậu ngủ lại ký túc xá của bọn tớ cũng được.”
“Không được đâu.” Giản Dật chưa nghĩ đã từ chối, chưa nói đến Trang Yến Hành chắc chắn không cho phép, mà giường của ký túc xá quá bé, cậu ngủ một mình đã khó chịu huống chi phải chen chúc với Vạn Sanh.
Giản Dật đã được nuông chiều từ bé, dù như thế nào cũng không chịu đựng được.
Nói xong, cậu hơi dừng lại: “Không thì tớ gọi điện cho Trang Yến Hành, nhờ anh ấy đến đón.”
Vạn Sanh: “......”
Cậu ta nhìn Giản Dật vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ bảo: “Được tuỳ cậu.”
Cái tên này một bên vừa muốn thoát khỏi người ta, một bên lại không có chút tự giác nào ỷ lại vào người ta, Vạn Sanh lắc đầu thở dài.
Đúng là tiểu thiếu gia.
Giản Dật vừa gọi điện không lâu, thậm chí còn không đến nửa tiếng, Trang Yến Hành đã đến ký túc .
Trang Yến Hành chờ dưới lầu, thấy Giản Dật từ bên hông ra ngoài mà ngay cả áo khoác cũng không mặc, bị gió lạnh thổi đến cả người run bần bật. Anh nhíu mày cởi áo khoác của mình choàng lên người Giản Dật.
Áo khoác vẫn còn giữ nhiệt độ cơ thể của anh, ấm áp, bao bọc lấy cơ thể của cậu.
“Cảm ơn A Hành.” Giản Dật cười tủm tỉm, lạ bắt đầu nịnh người, cậu vô thức đem áo quấn chặt thêm một chút, không có tí khách sáo nào.
Trang Yến Hành im lặng.
Thôi cũng không cần phải nói gì cả, ít nhất Giản Dật còn biết gọi mình đến đón.
Hai người đi một chút là về đến nhà, bên ngoài trời đã bắt đầu mưa, những giọt nước nặng trĩu đập vào cửa kính, có vẻ là một trận mưa lớn.
Giản Dật tắm rửa xong nằm trên giường, Trang Yến Hành đem cho cậu một ly sữa bò, cậu liền bò dậy cầm lấy uống một hơi rồi đem cái ly không trả lại cho Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành cầm lấy rồi nhắc nhở cậu: “Nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Ừm, anh cũng vậy.”
Giản Dật nói xong, Trang Yến Hành cũng về phòng ngủ, cậu nằm nghiêng trên giường, vừa lật người lập tức đối diện cửa sổ. Cửa sổ kính bị nước mưa đập vào tạo thành những vệt nước loang lổ mơ hồ, không hiểu vì sao trong đầu Giản Dật lại hiện lên vài cảnh từ bộ phim vừa coi.
Không được không được, mau ngủ đi.
Giản Dật lắc đầu, nhanh chóng trở mình, ngăn chính mình suy nghĩ lung tung.
Cậu tắt đèn, trực tiếp nhắm mắt lại.
……
Nửa đêm, bên ngoài sấm chớp rền vang.
Giản Dật bị tiếng sấm doạ tỉnh, vừa tỉnh lại bên ngoài cửa sổ lại lóe lên một tia chớp cắt qua không trung, Giản Dật hơi hoảng rồi, trong nháy mắt bên ngoài lại tối sầm.
Nước mưa rơi tí tách, không lâu lại có vài tia chớp nhấp nháy, Giản Dật làm sao cũng không ngủ được, trong đầu toàn mấy cảnh phim đã xem, ma nữ ngoài cửa sổ, giống như cũng đang ở ngoài cửa sổ của cậu vậy.
Cậu bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ, sống lưng lạnh toát, tức khắc cảm thấy bóng tối trong phòng có chút đáng sợ, cậu chạy nhanh từ trên giường xuống để bật đèn, kết quả lại phát hiện bị cúp điện.
Bên ngoài lại vang lên tiếng sấm, Giản Dật sợ muốn rớt tim ra ngoài, tia chớp làm cảnh vật sáng lên trong một khoảnh khắc, phản phất làm phía bên ngoài cửa sổ giống như thật sự có ma nữ đang đứng nhìn cậu.
Giản Dật sắp bị chính mình dọa chết rồi, biết sớm thì không bày đặt buổi tối còn xem phim ma, cậu thử bật đi bật lại đèn nhưng không có phản ứng gì.
Cuối cùng cậu lại rúc vào ổ chăn, trong đầu toàn là ma nữ ngoài cửa sổ, sau lưng nổi lên vài lớp mồ hôi lạnh, cậu chịu đựng một hồi cuối cùng vẫn xốc bay chăn, ôm gối đi thẳng ra ngoài cửa.
Mỗi lần tia chớp giáng xuống đều làm cậu giật nảy mình, Giản Dật cảm thấy chân mình đã mềm nhũn, vất vả lết đến trước phòng của Trang Yến Hành thôi mà cả người đã kiệt sức.
Cậu không chút do dự mở cửa phòng Trang Yến Hành.
May là anh không có thói quen khóa cửa, Giản Dật vừa xông vào liền nhanh chóng đóng cửa, chỉ có vậy mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Cậu rón ra rón rén cẩn thận nằm xuống mép giường Trang Yến Hành, không đánh thức anh, chỉ lặng lẽ xốc chăn lên, đặt gối của mình xuống rồi sau đó từ từ chui vào trong chăn.
Trang Yến Hành hoàn toàn không bị đánh thức, tư thế ngủ siêu chuẩn, ngay cả tiếng hít thở cũng đều đặn.
Giản Dật nằm bên người Trang Yến Hành, chẳng mấy chốc đã không sợ hãi nữa.
Một lúc sau, Giản Dật lặng lẽ nhích lại chỗ Trang Yến Hành, nhích đến khi nào hai người nằm kế nhau mới thôi, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh làm cậu yên lòng hơn một chút.
Nhưng vẫn không đủ, vẫn cảm thấy hơi lành lạnh.
Cậu do dự một chút, muốn gần thêm chút nữa, nhưng lại có chút sợ hãi.
Hai người khi nhỏ cũng hay ngủ cùng nhau, nhưng không biết từ khi nào Trang Yến Hành không cho cậu qua đêm ở phòng anh nữa, ngay cả mép giường cũng không cho cậu chạm vào
Cậu cảm thấy Trang Yến Hành càng lớn càng lạ, tật xấu cũng nhiều hơn.
Nhưng mà bây giờ cũng thật sự không còn cách nào nữa, cậu to gan hơn, thật sự đem cả người rúc vào lồng ngực Trang Yến Hành, cả cơ thể đều được nhiệt độ và hơi thở của anh bao bọc.
Được rồi, cuối cùng cậu cũng thả lỏng, nhắm mắt mỹ mãn đi vào giấc ngủ…
Comments