top of page
Chương 46: Em giúp anh nhé?
Lúc Giản Dật về nhà đã mười một, mười hai giờ đêm. Cậu còn cho rằng Trang Yến Hành đã ngủ, không ngờ vừa vào cửa, phát hiện đèn phòng khách vẫn bật sáng. Cậu khựng lại một chút, thay giày rồi đi vào trong, Trang Yến Hành đang ngồi trên sô pha. “Về rồi à?” Trang Yến Hành xoay người, nhìn cậu hỏi. Giản Dật nhìn vào mắt Trang Yến Hành, có chút chột dạ, sau đó gật đầu: “Vâng……Sao giờ này mà anh còn chưa ngủ?” “Đợi em, sợ em đi chơi muộn quá sẽ cần anh đến đón.” Trang Yến Hành nói
Lunar nè
Apr 39 min read
Chương 45: Mình thật sự thích Trang Yến Hành?
Đợi đến lúc Chu Tự tập xong cũng đã tối khuya. Có lẽ là do để Giản Dật đợi hơi lâu nên cậu ta cũng có hơi xấu hổ. “Thật xin lỗi, để cậu chờ lâu quá.” Giản Dật vốn đang bấm điện thoại, nghe được lời này liền ngẩng đầu, hỏi một câu: “Cậu tập xong rồi?” Cũng không phải việc gì to tát lắm, dù sao cũng thi xong cả rồi. “Ừm, đi thôi, đi ăn bữa khuya.” Chu Tự nói. Giản Dật nhướng mày, đánh giá nhìn Chu Tự một cái: “Công ty các cậu còn cho đi ăn khuya luôn hả? Tôi tưởng thần tượng đề
Lunar nè
Apr 39 min read
Chương 44: Chột dạ
Nhà hàng là do Chu Tự đặt, hai người ngồi xuống gọi món rồi Chu Tự mới tháo khẩu trang ra. “Cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, đeo khẩu trang ra ngoài bất tiện thật.” Cậu ta không nhịn được than thở. Giản Dật chỉ nhìn cậu ta một cái, không đáp lại, trong đầu còn đang tính xem chút nữa phải hành động ra sao mới không cảm thấy đột ngột. Giả vờ không cẩn thận té ngã? Không được, cái này quá kỳ cục, ai mà lại trùng hợp ngã vào lòng người ta chứ? Kiểu tiếp xúc thân mật như vậy thì c
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 43: Kiểm chứng
Cuối cùng kỳ thi cũng đã kết thúc, Giản Dật hiếm hoi có lúc ngồi đần mặt ra, tâm trạng không quá vui vẻ. “Đi thôi, Giản Dật, không đi ăn cơm à?” Bên cạnh có người gọi cậu. Giản Dật quay đầu lại, chán chường mở miệng: “Các cậu đi đi, tớ chưa đói.” Chờ mọi người đi hết, Vạn Sanh mới kéo ghế lại, ngồi kế bên người cậu hỏi: “Làm sao vậy? Thi xong hết rồi, sao tớ thấy cậu còn rầu rĩ không vui? Tớ nhớ lúc trước đàn anh nói thi xong đưa cậu đi đâu chơi mà, phải vui lên mới đúng chứ?
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 42: Cũng không phải là không thể
Trang Yến Hành kéo Giản Dật đến bên giường, Giản Dật miễn cưỡng ngồi xuống. Mấu chốt là Trang Yến Hành đang đặt một tay trên đùi cậu, tay còn lại thì ôm eo, làm cho cả người cậu giống như được anh ôm vào lồng ngực, tư thế rất khiến người ta nghĩ nhiều. Giản Dật cũng không hiểu tại sao bỗng nhiên thấy ngại, cậu đẩy anh ra rồi lại nhìn nhìn anh, phát hiện Trang Yến Hành cũng đang nhìn cậu. Vãi, cứu với, có thể đừng nhìn chằm chằm cậu được không? Chịu không nổi mất. Giản Dật đứn
Lunar nè
Apr 39 min read
Chương 41: Hôm nay ngủ lại phòng anh
Trang Yến Hành hôn quá mức kịch liệt, những nụ hôn dường như có ý dẫn dắt Giản Dật đáp lại, lúc nông lúc sâu như muốn kích thích cậu. Sau vài lần, Giản Dật cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra dò xét, trúc trắc, chủ động thâm nhập khoang miệng anh, đáp lại sự dẫn dắt của anh như một người sắp chết khát. Hầu kết cậu nhẹ nhàng lăn lộn, hô hấp đứt quãng……. Thân thể Trang Yến Hành cũng hơi khựng lại, sau đó hôn càng kịch liệt hơn. Lông mi Giản Dật run nhè nhẹ, khoé mắt thậm chí còn rơm r
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 40: Đón người
Lúc tiệc tối bên Trang Yến Hành kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi. Chỉ còn mình anh ngồi trên sô pha ở phòng riêng, không lâu sau, trợ lý của anh đẩy cửa bước vào. Trang Yến Hành ngước mắt nhìn thoáng qua, thuận miệng hỏi: “Về hết rồi?” “Vâng, mọi người đều đã được đưa lên xe, ngài Trang, tôi cũng chở ngài về.” Trợ lý nói. “Không cần, Tiểu Dật bảo chút nữa đến, cũng khuya rồi, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi đi, trời tuyết chú ý an toàn.” Trang Yến Hành nói. Bình thường Trang Yến Hành
Lunar nè
Apr 311 min read
Chương 39: Em đến đón anh
Cảm giác tội lỗi của Giản Dật đến mau mà đi cũng mau, hai ngày đầu năm cậu ở ký túc xá của Vạn Sanh chơi muốn điên rồi, vậy mà Trang Yến Hành thật sự không quản cậu. Nói thật, Giản Dật còn khá ngạc nhiên, lúc đó hai người ngồi trong phòng khách với nhau, cậu nhìn không được nên lỡ mồm hỏi luôn, kết quả Trang Yến Hành chỉ nhìn cậu một cái: “Em muốn anh quản em lắm à?” “Làm gì có.” Giản Dật chỉ có chút không quen mà thôi. “Sắp thi cuối kỳ rồi, hai ngày này thả lòng một chút đi.
Lunar nè
Apr 39 min read
Chương 38: Ảnh hưởng
Giản Dật xích qua để Trang Yến Hành nằm xuống bên cạnh cậu, cả người cứng đờ như tảng đá, cũng đã hết buồn ngủ. Trang Yến Hành tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy căn phòng làm Giản Dật càng nhạy cảm với môi trường xung quanh. Cậu im lặng nằm đợi một lúc, lại phát hiện người bên cạnh không có động tĩnh gì cả. Không lẽ Trang Yến Hành ngủ thật rồi sao? Giản Dật nhịn không được muốn xoay người nhìn Trang Yến Hành nhưng lại không dám làm ra động tác quá lớn, đấu tranh một chút thì lòn
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 37: Ma xui quỷ khiến
Giản Dật nghe Trang Yến Hành nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Trang Yến Hành giơ tay muốn đến lần cậu, cậu theo bản năng rụt vào sô pha, hai tay ôm ngực, cảnh giác nhìn Trang Yến Hành: “Anh làm gì? Đã nói là chúng ta từ từ thôi mà.” Trang Yến Hành: “......” Anh liếc nhìn Giản Dật một cái, lười giải thích, chỉ trực tiếp vươn tay kéo cậu lại, sau đó lần nữa cài cúc áo chỉn chu cho cậu. Giản Dật: “......” Cậu có chút xấu hổ nhìn Trang Yến Hành, thì ra anh chỉ muố
Lunar nè
Apr 311 min read
Chương 36: Em đồng ý cùng anh ở bên nhau
Giản Dật lập tức bắt xe đến dưới công ty Trang Yến Hành, kết quả còn chưa gặp được Trang Yến Hành mà đã đụng phải ba anh. “Tiểu Dật? Sao con lại ở đây?” Ba Trang vốn chuẩn bị vào thang máy, nhìn thấy Giản Dật liền dừng chân. Thư ký nhìn cửa thang máy sắp đóng lại, nhỏ giọng nhắc nhở ông một câu: “Ngài Trang, hội nghị đã sắp bắt đầu rồi.” Ba Trang nghe vậy giơ tay, nhẹ nhàng búng hai cái: “Không sao đâu, cậu lên trước đi, kêu bọn họ chờ một chút.” “Được.” Thư ký gật đầu, không
Lunar nè
Apr 312 min read
Chương 35: Quan tâm
Suốt cả đêm Giản Dật đều ngủ không ngon, ngày hôm sau khi khi cậu dậy còn sớm hơn Trang Yến Hành. Sáng sớm, cậu đã canh giữ trước cửa phòng Trang Yến Hành, cũng không gõ cửa. Trang Yến Hành từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Giản Dật đứng ở cửa, bước chân anh dừng lại, nâng mắt nhìn Giản Dật. Sau đó Giản Dật lui lại hai bước, cơ thể có chút co quắp. “Anh ơi.” Giọng nói cậu mang theo vài phần cẩn thận cùng lấy lòng, cậu không biết Trang Yến Hành có còn giận cậu hay không, lúc t
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 34: Bị đánh đòn thật rồi
Buổi hòa nhạc dài hai tiếng, Giản Dật ở nhà một mình nhàm chán, gọi cơm hộp ăn xong thì lại đánh game với Vạn Sanh, chỉ là có hơi lơ mơ một chút, hết nhìn thời gian rồi lại nhìn cửa, hoàn toàn không thể tung hết sức. Sau khi liên tục thua hai ván, Vạn Sanh out game rồi trực tiếp gọi điện thoại đến chất vấn: “Cậu bị mẹ gì đấy? Gián điệp bên địch phái tới nằm vùng à sao cứ feed cho bọn nó mãi làm gì?” Giản Dật cũng phiền lòng, nói: “Hôm nay tớ mời Trang Yến Hành đi xem hoà nhạ
Lunar nè
Apr 311 min read
Chương 33: Ghen
Thứ sáu hôm đó, Giản Dật được Trang Yến Hành đón ở trường học sau đó hai người cùng đi đến buổi hòa nhạc. Dọc đường đi, Giản Dật đều rất vui vẻ, thoạt nhìn rất mong ngóng, Trang Yến Hành nhìn cậu thông qua gương chiếu hậu. Tính tình của Giản Dật như thế nào, thích cái gì không thích cái gì, có lẽ Trang Yến Hành còn rõ hơn so với chính cậu. Hòa nhạc các thứ không phải những gì cậu sẽ thích. Trước kia lúc cậu học piano, giáo viên đã đổi biết bao nhiêu lần, một người rồi lại một
Lunar nè
Apr 38 min read
Chương 32: Kế hoạch thành công
Sau khi Giản Dật và Trang Yến Hành làm hoà xong, khi hai người ở chung một chỗ, vẫn sẽ thường xuyên xảy ra vài chuyện xấu hổ. Chủ yếu là do Giản Dật vẫn không thể làm quen được. Đặc biệt là khi bọn họ lỡ đụng chạm tay chân, cậu sẽ tự động xịt keo cứng người, cho dù là những hành động bình thường, khi Trang Yến Hành chạm vào cậu hoặc ngẫu nhiên nhìn cậu thì Giản Dật cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng. Nhưng mà Trang Yến Hành thì không như vậy, chẳng những không ngại, anh thậm chí còn
Lunar nè
Apr 310 min read
Chương 31: Sẽ không có một ngày như thế
Sau khi Vạn Sanh rời đi, Giản Dật ngồi một mình ở sân thể dục thêm một lúc, sắc trời đã nhá nhem. Buổi tối mùa đông luôn đến sớm hơn bình thường. Tưởng tượng đến khi về nhà, vẫn phải ở một mình, trong lòng Giản Dật cũng lạnh đi. Có lẽ sau này Trang Yến Hành sẽ không bao giờ về nữa, đối phương nhường chung cư này lại cho cậu ở, cách cậu thật xa như những gì cậu mong muốn. Giản Dật đã hiểu lúc mình trốn tránh Trang Yến Hành không về chung cư, tâm trạng của anh đã như thế nào. C
Lunar nè
Apr 39 min read
Chương 30: Nỗi lòng thầm kín
Giản Dật cho rằng hôm nay Trang Yến Hành sẽ về, nên sau trở lại chung cư cậu vẫn luôn đợi anh. Tin nhắn hỏi thăm của Chu Tự gửi tới. Giản Dật nhìn thoáng qua đại đại. Chu Tự: Cậu sao rồi? Vẫn ổn đúng không? Giản Dật nhìn tin nhắn, cảm thấy hơi đau đầu. Cậu không biết tên Chu Tự kia bị làm sao, rõ ràng hai người còn đang trò chuyện vui vẻ, Trang Yến Hành vừa xuất hiện cậu ta liền bắt đầu tỏ ra xấu tính. Chuyện năm đó đã qua từ lâu, lẽ ra mọi người phải bỏ qua từ lâu rồi chứ, k
Lunar nè
Apr 312 min read
Chương 29: Anh có tư cách không?
Trang Yến Hành nói không về và thật sự không trở về nữa, Giản Dật ban đầu còn có chút mất mát cùng chưa quen, nhưng sự tự do cũng được đi kèm theo đó, mau chóng xua tan cảm giác mất mát của cậu. Không có ai giám sát, cậu có thể muốn đi đâu thì đi, muốn về lúc nào thì về, nếu muốn còn có thể ở bên ngoài chơi bời suốt đêm với bạn bè, sẽ không có ai gọi điện nhắc cậu phải về nhà. Cuộc sống trong mơ của cậu lại trở thành hiện thực qua một phương pháp đơn giản như vậy, người vô tâ
Lunar nè
Apr 311 min read
Chương 28: Người nói muốn hẹn hò với anh không phải là em sao?
Trở lại chung cư, Giản Dật chỉ muốn trực tiếp chui vào phòng, nhưng mà chưa đợi cậu đi được hai bước, đã bị Trang Yến Hành gọi lại. “Đi đâu?” Trang Yến Hành cởi áo khoác ra, cầm trên tay. Giản Dật dừng bước, xoay người lại, đáp: “Về phòng.” “Buổi tối muốn ăn gì?” Trang Yến Hành hỏi cậu. “Ăn gì cũng được.” Giản Dật hiện tại chỉ không muốn ở riêng với anh mà thôi. “Được, về phòng thu dọn một chút rồi ra giúp.” Trang Yến Hành gật đầu. Giản Dật nghi hoặc, biểu cảm có chút ngơ ngá
Lunar nè
Apr 37 min read
Chương 27: Không trả lời được
“Đang ở trường sao?” Giọng nói trong điện thoại hỏi cậu. Giản Dật ngẩng đầu, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Vạn Sanh như là sợ Trang Yến Hành sẽ đến trường tìm cậu, trả lời cho có: “Ừm…đang ở gần trường thôi.” “Được, có thể về chung cư lấy dùm anh một ít tài liệu không?” “Tài liệu gì cơ?” Giản Dật cũng không ngờ Trang Yến Hành thật sự có việc tìm cậu, đồng thời cũng nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không tìm cậu vì nguyên nhân “đó đó” là được. “Chắc là ở trên bàn trong phòng làm việc
Lunar nè
Apr 39 min read
bottom of page